"Phúc thay người xây dựng hoà bình": Lời Sống tháng 6/ 2018

http://ttmucvusaigon.org/ đăng lúc 6/23/2018 4:00:26 AM

"Phúc thay người xây dựng hoà bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa" (Mt 5, 9)

Tin mừng thánh Matthêu mở đầu bài tường thuật về lời giảng dạy của Chúa Giêsu với lời loan báo những mối phúc gây kinh ngạc.

Qua những lời này Chúa Giêsu tuyên bố “phúc thay”, nghĩa là hoàn toàn hạnh phúc và toại nguyện, tất cả những người mà dưới con mắt người đời bị coi là thua lỗ hay bất hạnh: những người tầm thường, sầu muộn, nhu mì, đói khát công chính, người có tâm hồn trong sạch, người ưa chuộng hoà bình.

Thiên Chúa hứa hẹn rất nhiều cho những người đó: họ sẽ được Người cho no thỏa và ủi an, họ sẽ được đất đai và vương quốc của Người làm sản nghiệp.

Vậy đó thực sự là một cuộc cách mạng văn hóa, làm đảo lộn cái nhìn của ta thường đóng kín và thiển cận, theo đó những loại người như vậy đều ở ngoài lề và không quan trọng trong cuộc tranh đấu về quyền hành và thành đạt.

"Phúc thay người xây dựng hoà bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa"

Theo cái nhìn của Kinh thánh, hòa bình là kết qủa của công cuộc cứu độ Thiên Chúa thực hiện. Như thế trước hết đó là hồng ân Người ban. Đó là một đặc tính của chính Thiên Chúa, Người yêu thương nhân loại và tất cả moi thụ tạo với tấm lòng một người cha và có môt dự án đưa đến chỗ đồng tâm và hòa hợp cho tất cả mọi người. Vì thế ai hiến thân cho hoà bình thì chứng tỏ mình “giống như” Thiên Chúa, như một người con vậy.

Chị Chiara Lubich viết: “Ai có được hòa bình nơi chính mình thì người đó mang hoà bình. Trước tiên cần phải mang hòa bình luôn luôn trong cách sử sự của mình , bằng cách sống phù hợp với Thiên Chúa và theo ý muốn của Người. […] “… họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa”. Nhận được một cái tên có nghia là trở nên điều mà tên đó diễn tả. Thánh Phao-lô gọi Thiên Chúa là “Thiên Chúa hoà bình” và khi chào thăm các Kitô hữu thánh nhân nói với họ: “Xin Thiên Chúa hòa bình ở với tất cả anh em”. Những người thưc thi hoà bình thì tỏ ra cho thấy sự thân thuộc của họ với Thiên Chúa, họ hành sử như con cái Thiên Chúa, ho làm chứng cho Thiên Chúa, Đấng […] đã in vào xã hội nhân lọai trật tự mang lại hoa qủa là hoà bình”[1].

Sống hòa bình không chỉ có nghĩa là không có xung đột; cũng không phải là sống bình lặng, với một kiểu nhân nhượng về những giá trị để lúc nào cũng được chấp nhận, hơn thế đó là một kểu sống hoàn toàn theo Tin-mừng, nó đòi lòng can đảm chọn lựa đi ngược giòng.

Trở nên “người thực thi hòa bình” trước hết là tạo nên những dịp hòa giải trong cuộc sống mình và cuộc sống của người khác, trên mọi bình diện: trên hết là với Thiên Chúa và sau đó với người thân cận trong gia đình, nơi làm việc, ở trường học, nơi xứ đạo và trong các hiệp hội, trong những mối quan hệ xã hội và quốc tế. Như thế đó là một hình thức mến yêu thực sự người bên cạnh, một công trình nhân hậu lớn lao khôi phục lại tất cả mọi quan hệ.

Đó là điều mà Jorge, môt người trẻ ở nước Venezuela (Mỹ la-tinh) đã quyết định thực hiện ở trường học: “Một hôm, sau các lớp học, tôi nhận thấy là những đồng bạn đang tổ chức môt cuộc biểu tình chống đối, với ý đinh dùng bạo lực, đốt xe, ném đá. Ngay lập tức tôi nghĩ là cách sử sự như vậy không phù hợp với cách sống của tôi. Lúc đó tôi đề nghị với các đồng bạn là viết một lá thơ lên giám đốc trường học: như thế chúng tôi sẽ có thể đòi hỏi, bằng một hình thức khác, chính những điều họ cho là có thể đạt được bằng vũ lực. Với một số đồng bạn chúng tôi đã viết lá thư và trao cho ông giám đốc”.

Trong thời buổi này đặc biệt khẩn trương phải phát huy việc đối thọai và gặp gỡ giữa con người và các nhóm, họ khác nhau vì lịch sử, truyền thống, văn hóa, quan điểm, bằng cách cho thấy ta tán thưởng và đón nhận những khác biệt và phong phú đó.

Như ĐGH Phanxicô mới đây đã nói: “Hòa bình được xây lên trong cuộc đồng ca những sự khác biệt… Và từ những khác biệt này ta học hỏi nơi người khác, như anh em với nhau… Ta có một người cha, chúng ta là anh em với nhau. Chúng ta hãy yêu thương nhau như anh em. Và nếu ta tranh cãi với nhau thì nên làm việc đó như anh em với nhau, làm hòa với nhau ngay lập tức, và luôn trở về sống như anh em với nhau”[2].

Chúng ta cũng có thể cố gắng tìm biết những mầm giống hòa bình và huynh đệ, những điều làm cho thành phố của ta rộng mớ hơn. Chúng ta hãy chăm sóc những mầm giống ấy và làm cho chúng lớn lên; như thế chúng ta sẽ cộng tác vào việc hàn gắn những rạn vỡ và những xung đột tràn qua thành phố.

Letizia Magri

-------------------------------

[1] Cf. C. Lubich, Diffendere pace, Città Nuova, 25, [1981], 2, pp. 42-43.

[2] Cf. Saluto del S. Padre, Incontro con I leader religiosi del Myanmar, 28 nov. 2017.

Đọc đầy đủ chi tiết bài viết tại http://ttmucvusaigon.org/nguyen-cau/-phuc-thay-nguoi-xay-dung-hoa-binh---loi-song-thang-6--2018/