Lời Sống tháng 2/2023: Chúa là Thiên Chúa, Đấng nhìn thấy tôi

[ Điểm đánh giá5/5 ]1 người đã bình chọn
Đã xem: 806 | Cập nhật lần cuối: 6/9/2023 6:06:22 PM | RSS

LỜI SỐNG THÁNG 2/2023

“Chúa là Thiên Chúa, Đấng nhìn thấy tôi” (St 16, 13)

Câu Lời Sống tháng này trích từ sách Sáng thế ký. Đó là những lời cô Haga thốt lên. Cô là nữ tỳ của bà Sara, được hiến cho ông Ápram làm vợ, vì bà Sara không thể có con nối dòng. Khi thấy mình có thai, cô Haga cảm thấy mình hơn chủ. Bị bà Sara ngược đãi, cô đã buộc phải trốn vào sa mạc. Chính ở đó đã xảy ra cuộc gặp gỡ giữa Thiên Chúa và người nữ tỳ, người được Chúa hứa ban cho một dòng dõi giống như dòng dõi Chúa ban cho ông Ápram. Đứa con sinh ra sẽ được gọi là Ítmaen, có nghĩa là “Thiên Chúa đã nghe lời”, vì Người đã nhận thấy nỗi khốn cùng của cô Haga và đã ban cho cô một dòng dõi.

“Chúa là Thiên Chúa, Đấng nhìn thấy tôi”

Phản ứng của cô Haga phản ánh ý tưởng chung của thế giới cổ xưa, cho là con người không thể chịu đựng được một cuộc gặp gỡ quá gần với thần linh. Cô Haga kinh ngac và biết ơn vì cô đã được sống sót sau biến cố ấy. Cô cảm nghiệm tình yêu của Thiên Chúa chính tại sa mạc, nơi đặc biệt thuận lợi cho cuộc gặp gỡ riêng của con người với Thiên Chúa. Cô Haga cảm nghiệm sự hiện diện của Người và cảm thấy mình được Thiên Chúa yêu thương, Đấng đã “nhìn thấy” cô trong hoàn cảnh đau thương này, một Thiên Chúa, Đấng lo lắng và bao bọc yêu thương các thụ tạo của Người. “Người không phải là một Thiên Chúa vắng mặt, xa vời, dửng dưng với số phận của nhân loại, cũng như số phận của mỗi người chúng ta. Nhiều lần chúng ta cảm nghiệm được điều đó. Người ở đây với tôi, luôn luôn ở với tôi, biết mọi sự về tôi và chia sẻ mọi ý tưởng của tôi, mọi niềm vui, mọi ước vọng, Người mang cùng tôi mọi bận tâm, mọi thử thách của đời tôi” (C. Lubich, Lời Sống tháng bảy 2006).

“Chúa là Thiên Chúa, Đấng nhìn thấy tôi”

Lời Sống này làm sống lại sự yên tâm và đem lại cho ta niềm an ủi: đó là chúng ta không bao giờ cô đơn trong cuộc hành trình của mình. Có Thiên Chúa và Người yêu thương ta. Có khi, cũng như cô Haga, chúng ta cảm thấy mình “xa lạ” trên đời này, hay chúng ta tìm con đường để chạy trốn những hoàn cảnh nặng nề và đau thương. Nhưng chúng ta phải chắc chắn về sự hiện diện của Thiên Chúa và về mối tương quan với Người, Đấng giải thoát chúng ta, trấn an chúng ta và luôn cho phép chúng ta khởi sự lại.

Đó là kinh nghiệm của chị P. Chị đã sống một mình trong thời gian đại dịch. Chị kể lại: “Từ lúc khởi sự cuộc phong tỏa hoàn toàn các sinh hoạt tại đất nước chúng tôi, tôi ở nhà một mình. Tôi không có một ai bên cạnh để có thể chia sẻ kinh nghiệm này và tìm cách lấp đầy ngày sống như có thể. Tuy nhiên, nhiều ngày trôi qua tôi càng chán nản. Tối đến tôi phải khó khăn mới ngủ được. Xem ra tôi không thể thoát khỏi cơn ác mộng này. Tuy vậy, tôi cảm thấy mình phải phó thác hoàn toàn cho Chúa và tin vào tình thương của Người. Tôi không hồ nghi về sự hiện diện của Người đồng hành với tôi và an ủi tôi trong những tháng cô đơn ấy. Từ những dấu hiệu đến từ những người anh em, tôi hiểu rằng mình không cô đơn. Như một lần mừng sinh nhật một người bạn qua mạng, lập tức bà hàng xóm đã mang cho tôi một miếng bánh ngọt.”

“Chúa là Thiên Chúa, Đấng nhìn thấy tôi”

Như vậy, được sự hiện diện của Thiên Chúa gìn giữ, chúng ta cũng có thể trở thành những người loan báo tình thương của Người. Thực vậy chúng ta được kêu gọi nhận ra những nhu cầu của người khác, trợ giúp những người anh chị em đang sống trong sa mạc của họ, chia sẻ những niềm vui và những đau khổ của họ. Nỗ lực giữ con mắt mở ra cho nhân loại mà chúng ta cũng đang đắm chìm trong đó.

Chúng ta có thể dừng lại và đến với những người đang tìm kiếm một ý nghĩa và một câu trả lời cho rất nhiều vấn nạn của cuộc sống: bạn bè, những người trong gia đình, những người quen biết, những người hàng xóm, những bạn đồng nghiệp, những người gặp khó khăn về tiền bạc và có thể những người bị gạt ra lề xã hội.

Chúng ta có thể nhớ lại và chia sẻ những giây phút quý giá đó, khi chúng ta gặp tình yêu Thiên Chúa và khám phá ra ý nghĩa của cuộc sống mình.

Chúng ta có thể cùng nhau đối phó với những khó khăn và, trong sa mạc mình đi qua, chúng ta khám phá ra sự hiện diện của Thiên Chúa trong lịch sử của mình, sự hiện diện giúp chúng ta tin tưởng tiếp tục cuộc hành trình.

Patrizia Mazzola và ban biên tập