Lời Sống tháng 5/2021: Thiên Chúa là tình yêu

[ Điểm đánh giá5/5 ]1 người đã bình chọn
Đã xem: 285 | Cập nhật lần cuối: 6/22/2021 5:06:45 PM | RSS | Bản để in | Bản gửi email

Thiên Chúa là tình yêu: ai ở lại trong tình yêu

thì ở lại trong Thiên Chúa, và Thiên Chúa ở lại trong người ấy. (1 Gioan 4,16)

“Thiên Chúa là tình yêu”: đây là định nghĩa sáng ngời về Thiên Chúa trong Kinh thánh, chỉ nói đến hai lần và chính trong thư thứ nhất của thánh Gioan, là một bài huấn dụ nhắc lại Tin mừng thứ tư. Tác giả là một môn đệ làm chứng cho truyền thống tinh thần của tông đồ Gio-an. Ông viết cho một cộng đoàn Kitô vào thế kỷ đầu, lúc đó cộng đoàn này đang phải đối phó với một trong những thử thách đau đớn, đó là sự bất hoà, chia rẽ vừa trên bình diện đức tin, vừa trên bình diện chứng từ.

Thiên Chúa là tình yêu: nơi chính mình, Người sống trọn vẹn sự hiệp thông như Ba Ngôi và làm cho tình yêu này tuôn tràn ra các thụ tạo của Người. Tất cả những ai đón nhận Người thì Người ban cho họ quyền năng trở nên con cái của Người (xem Ga 1,12; 1 Ga 3, 1), với cùng DNA của mình, có khả năng mến yêu. Và tình yêu của Người là một tình yêu nhưng không, giải thoát khỏi mọi thái độ sợ hãi và nhút nhát (Xem 1 Ga 4, 18).

Sau đó, để thực hiện lời hứa hiệp thông với nhau: chúng ta với Thiên Chúa và Thiên Chúa với chúng ta, thì cần phải “ở lại” trong chính tình yêu tác động, linh động, sáng tạo này. Để được như vậy, các môn đệ của Chúa Giêsu được mời gọi yêu thương lẫn nhau, hiến mạng sống, chia sẻ của cải của mình với bất kỳ ai thiếu thốn. Với tình yêu này cộng đoàn được hiệp nhất, nói trước tương lai, trung thành.

Thiên Chúa là tình yêu: ai ở lại trong tình yêu

thì ở lại trong Thiên Chúa, và Thiên Chúa ở lại trong người ấy.

Đây cũng là lời loan báo mạnh mẽ và rõ ràng cho chúng ta ngày nay, vì đôi khi chúng ta cảm thấy mình bị lôi kéo bởi những biến cố không lường trước và khó kiểm soát được, hoặc bởi những bi kịch riêng tư hoặc tập thể. Chúng ta cảm thấy mình bị mất hướng và hoảng sợ và bị cám dỗ đóng kín nơi mình, xây tường để bảo vệ mình khỏi người xem ra đe dọa an ninh của mình, hơn là xây dựng những cây cầu để gặp gỡ nhau.

Làm sao có thể tiếp tục tin vào tình yêu Thiên Chúa trong những cảnh huống ấy? Có thể tiếp tục mến yêu không? Chị Josian, người Li-băng, sống xa quê hương, khi chị được biết vụ nổ kinh khủng xảy ra tại cảng Bây-rút vào tháng 8 năm 2020, chị tâm sự với người sống Lời Chúa như chị: “Tôi cảm thấy đau đớn trong lòng, giận dữ, lo âu, buồn sầu, mất mát. Câu hỏi vang lên mạnh mẽ: những gì nước Li-băng đã phải chịu cho đến nay không đủ sao? Lúc đó tôi nghĩ đến khu phố nơi tôi sinh ra và lớn lên đã bị tàn phá; nơi bà con và bạn bè bây giờ đã chết, bị thương hoặc di tản; nơi những dinh thự, trường học, bệnh viện tôi biết rõ, bây giờ bị tàn phá.

Tôi đã tìm cách gần gũi má và các anh em, trả lời rất nhiều tin nhắn của rất nhiều người, nói lên sự gần gũi, yêu thương, lời cầu nguyện, bằng cách lắng nghe tất cả mọi người mang vết thương nội tâm sâu đậm. Lúc đó tôi muốn tin và tôi tin là những cuộc gặp gỡ với người đang đau khổ là một lời kêu gọi đáp lại bằng tình yêu mà Thiên Chúa đã đặt vào lòng chúng ta. Ngoài những giọt nuớc mắt, tôi đã khám phá ra một ánh sáng nơi rất nhiều người Li-băng, thường là những người trẻ, họ đã đứng dậy, nhìn chung quanh và đã giúp đỡ người thiếu thốn. Trong tôi đã nảy sinh niềm hi vọng có được những người trẻ sẵn sàng nghiêm túc dấn thân cả vào chính trị, vì họ xác tín giải pháp là con đường đối thoại đích thực, là đồng tâm, là khám phá ra mình là anh em với nhau – vì thực sự chúng tôi là như vậy.

Thiên Chúa là tình yêu: ai ở lại trong tình yêu

thì ở lại trong Thiên Chúa, và Thiên Chúa ở lại trong người ấy.

Chị Chiara Lubich đã cho chúng ta một gợi ý quý giá để sống lời Tin mừng này: “Người ta không thể tách rời thập giá ra khỏi vinh quang được, không thể tách rời Đấng bị đóng đinh thập giá khỏi Đấng phục sinh. Đó là hai khía cạnh của cùng một mầu nhiệm Thiên Chúa là Tình yêu (1 Ga 4,10). […] Một khi đã hiến dâng, chúng ta hãy tìm cách đừng nghĩ đến điều đó nữa, mà hãy chu toàn những gì Thiên Chúa muốn ta làm nơi ta đang sống: […] ta hãy tìm cách yêu thương người khác, những người sống chung quanh. Khi làm như vậy, chúng ta có thể nghiệm được một hiệu quả khác thường và bất ngờ: đó là tâm hồn ta tràn ngập niềm an bình, tình yêu, và cả niềm vui tinh khiết, ánh sáng. […] Và khi được kinh nghiệm này củng cố, chúng ta sẽ có thể giúp đỡ tất cả mọi người anh em một cách hiệu quả hơn, để họ cảm nghiệm được mối phúc giữa nước mắt, để họ biến đổi khó nhọc thành vui tươi. Như thế, chúng ta sẽ trở nên những công cụ đem đến niềm vui và hạnh phúc cho nhiều người, niềm hạnh phúc mà cõi lòng mỗi người khát mong” (LS tháng 01/1984).

Lời Sống tháng 5/2021: Thiên Chúa là tình yêu

Letizia Magri