Cây vả và người làm vườn nhân hậu

[ Điểm đánh giá5/5 ]1 người đã bình chọn
Đã xem: 1036 | Cập nhật lần cuối: 10/25/2015 9:25:00 AM | RSS | Bản để in | Bản gửi email

“Người kia có một cây vả trồng trong vườn nho mình. Bác ta ra cây tìm trái mà không thấy, nên bảo người làm vườn: 'Anh coi, đã ba năm nay tôi ra cây vả này tìm trái, mà không thấy. Vậy anh chặt nó đi, để làm gì cho hại đất?' Nhưng người làm vườn đáp: 'Thưa ông, xin cứ để nó lại năm nay nữa. Tôi sẽ vun xới chung quanh, và bón phân cho nó. May ra sang năm nó có trái, nếu không thì ông sẽ chặt nó đi.'” (Lc 13,6-9)

*

Cây vả có đáng gì đâu

Người làm vườn vẫn tình sâu nghĩa nặng

Mà gắng công ra sức vun trồng

Mà mong ngày vả ấy đơm bông!

*

Đã một thời tôi giống như vả nọ

Cứ đứng trơ trong một góc vườn nho

Chẳng có hoa, chẳng có trái trên cành

Chẳng đáp tình bác làm vườn cần mẫn

Ngày trôi qua tôi vẫn cứ thế thôi

Tôi thênh thang nhận lấy ánh mặt trời

Chẳng nghĩ gì đến người làm vườn cực khổ!

*

Ôi, hổ thẹn vả kia sinh hại đất

Những cây nho đã cất lấy rượu ngon

Còn vả tôi đứng như người vô dụng!

Cây vả và người làm vườn nhân hậu

Người làm vườn trong bụng đã thương tôi

Cố nài xin chủ vườn thêm thời hạn.

Ôi!

Bác làm vườn đã coi tôi như bạn

Chẳng kể tôi là cây vả tầm thường

Giữa vườn nho sum suê đầy hoa trái

Bác làm vườn mải miết ngóng chờ tôi

Chờ một ngày tôi đổi thay tâm tính...

*

Chính Chúa đó, người làm vườn nhân hậu

Đã thương tôi mà chăm lo bón xới

Cho hôm nay vả kết nụ trên cành

Tôi trở thành một cây vả đẹp xinh

Trong mắt Chúa tôi thấy mình hữu ích

Tôi trở nên như khí cụ Chúa dùng

Muốn cùng Ngài vác chung cây Thánh giá!

*

Ơi, Chúa ơi! Hạnh phúc quá đời con!

Xin cho con mãi tình son trong Chúa

Mỗi một ngày mỗi kết trái đơm bông!!!

Ngòi bút nhỏ