Ngước trông lên Thánh giá

[ Điểm đánh giá5/5 ]1 người đã bình chọn
Đã xem: 75 | Cập nhật lần cuối: 10/6/2020 12:47:06 AM | RSS | Bản để in | Bản gửi email

Vâng lạy Chúa, thiên đường chỉ có một

Mà nẻo về thì xa lắc xa lơ

Cả một đời người, đòi đoạn bơ vơ

Xao xác kinh thư, mơ hồ triết lý.

*

Con lạc giữa ngã ba đường thế kỷ

Lô xô quán không, hương khói nhạt nhòa

Đã mấy dặm dài lau lách, phù hoa

Đã mấy canh khuya lạc lầm, chia cách

*

Đâu cuối nẻo ai về quê bằn bặt

Những tà huy, thôi mở khép, trông vời

Mịt mù khơi, vời vợi đóa trăng trôi

Không bến đỗ, ngàn mai nơi sóng nước

*

Ôi thập giá, làm sao con vác được

Nặng nghìn cân, những cay đắng, nhục hình

Còn giọt máu nào trong mỗi dấu đinh

Chúa ẩn nhẫn với phận người khốn khổ

*

Đêm thứ sáu, phố phường không mở cửa

Vàng nghiêng soi dăm ánh lửa phai tàn

Linh hồn ơi, khi bếp lạnh tro than

Sao đóng kín giữa mấy mùa băng tuyết

*

Và, có tiếng gà khuya, Quo vadis?

_Dậy mà đi, giữa gươm giáo, đòn thù

Sao còn mải mê, ôi gã mộng du?

Sao trốn chạy, đôi mắt mờ đẫm lệ?

*

Con hỏi Chúa, nào mưa nguồn chớp bể

Nào bóng mây, cột lửa phủ ngang đầu

Từ buổi địa đàng gai góc, thương đau

Bốn phía vây quanh mịt mù, rét mướt

*

Vâng, lạy Chúa, thiên đường chỉ có một

Dù phải ngược xuôi, lặn lội kiếm tìm

Đừng bỏ con, dù tăm cá, bóng chim

Khi đức tin con, ngọn đèn trước gió

*

Và mai mốt, khi vàng son gãy đổ

Phải đi qua ô cửa hẹp, nhọc nhằn

Con dốc lòng và đấm ngực ăn năn

Đừng để con sa vào miền đất dữ

*

Ở nơi ấy là biên cương, cát cứ

Của những dinh cơ, đồn lũy, pháo đài

Của những hàng rào, mìn bẫy, kẽm gai

Của những loại trừ, ngăn chia, giá buốt

*

Giông bão ấy, làm sao con đến được

Chỉ thấy hoa rơi và lá rụng đầy

Ôi đức tin con,ngọn cỏ lắt lay

Vâng, lạy Chúa, thiên đường chỉ có một.

Ngước trông lên Thánh giá

Lê Đình Bảng, tập thơ Kinh Buồn