Phải chăng tiếng mưa?

[ Điểm đánh giá5/5 ]1 người đã bình chọn
Đã xem: 374 | Cập nhật lần cuối: 11/12/2018 5:22:39 PM | RSS | Bản để in | Bản gửi email

“Cũng như mưa với tuyết sa xuống từ trời

không trở về trời nếu chưa thấm xuống đất,

thì lời Ta cũng vậy, một khi xuất phát từ miệng Ta,

sẽ không trở về với Ta nếu chưa đạt kết quả.”

(Is 55, 10-11)

Tiếng gì như tiếng Mưa?

Bầu trời thêm nhung nhớ!

Bóng gì như ánh Mưa?

Nhịp lòng lặng hơi thở!

Mưa tơ lướt… dịu rung Lời huyền sử

Mưa miết trời thành ánh nước trong tim

Mưa trắng khiết cho hồn thôi tư lự

Tiếng xạc xào vọng lại mùa kinh chiêm

Mưa nhẹ chở… mùa Thương dấu ẩn mật

Có biết chiều đang hoài tím chắt chiu?

Mưa tan biến… Tình thấm sâu cõi đất

Cho mắt lòng lóng lánh hạt liêu xiêu

Nghe gì như tiếng Mưa?

Hồn thơ thêm khao khát!

Ngắm gì như ánh Mưa?

Cung trần mọng tiếng hát!

Mưa Lời Sáng đưa tim vào Sự Sống

Mưa Tình Người dìu chân bước cõi thiêng

Hồn ôm lấy hạt Mưa mềm trắng mọng

Rửa giọt đời nhẹ buông thả ý riêng

Mưa dẫn lối tràng kinh theo Thánh Ý

Dịu cõi trần huyền lắng vần câu thơ

Mưa gội mát đời vui ngập Thần Khí

Mãi bên Người cung lòng mơ ước mơ

Chạm gì như tiếng Mưa?

Ru tình chao nhịp thánh!

Rắc gì như ánh Mưa?

Quyện tim choàng đức hạnh

Mưa nhấn thả cung điệu Lời Thiện Mỹ

Rắc vườn lòng muôn ngọc khiết thanh hương

Mưa tí tách ngân mùa yêu ý vị

Ướp tim hồng nhịp Tình miết hoài vương

Mưa tràn sóng xuyến hồn vào ân sủng

Thắm Hương Trời ánh mắt tràn cung chiêm

Mưa ươm biếc tiếng lòng câu nịu nũng

Mãi trong Người nhiệm mầu tim lắng Tim!

An Thiện Minh

Đồng Xanh Thơ Sài Gòn