Con đường ấy (Giải Viết Văn Đường Trường 2016)

[ Điểm đánh giá5/5 ]1 người đã bình chọn
Đã xem: 1293 | Cập nhật lần cuối: 5/16/2017 5:17:10 AM | RSS

(Giữa cuộc đời trăm vạn nẻo đường, xin chọn con đường yêu thương.)

Con đường ấy (Giải Viết Văn Đường Trường 2016)Đường Giêsu, con đường Tình yêu. Con đường ấy chị đã chọn, đã dấn thân và đã sống. Con đường ấy có nắng xuân trải lụa, có tiếng chim hót vui ca nhưng cũng không thiếu gai góc, sỏi đá, không thiếu những chướng ngại vật cản lối chị đi. Có những lúc chị đã muốn bỏ cuộc, muốn quay trở về lối khác. Không biết sợi dây vô hình nào đã cột giữ để chị cứ phải đi, đi đến tận cuối con đường, ở nơi đó Giêsu đang đón đợi.

Cuộc sống thật nhiều điều bí ẩn, nó cứ bắt chị phải liên tục khám phá mỗi ngày. Chị! Một nữ tu năng nổ nhiệt huyết, có nhiều ước mơ và hoài bão. Sinh ra và lớn lên trong một gia đình khá đạo đức theo lăng kính của người đời. Ngay từ nhỏ chị đã có một ước mơ “đi theo con đường ấy – đường Giêsu”, sống với Giêsu và làm chứng về Giêsu. Sau khi tốt nghiệp bác sĩ y khoa, chị đã bỏ lại tất cả công danh sự nghiệp sau lưng, và đáp lại tiếng gọi mãnh liệt để đi theo “con đường Giêsu” trở thành một nữ tu truyền giáo. Chị đã từng nghe nói đến những vùng đất: Sudan thuộc Phi Châu, Sri Lanka ở Ấn Độ… chị cảm thấy thích thú và khát khao được đặt chân tới đó, được nói về tình yêu của Chúa cho những con người nghèo khổ ở nơi đây. Chị cảm động khi nghe bài hát “đẹp thay bước chân của những sứ giả tin mừng”. Trải qua bao nhiêu giằng co giữa vật chất và tâm linh, giữa tình Chúa và tình đời. Cuối cùng chị cũng đạt được ước nguyện của mình, gia đình đã chấp nhận để chị thực hiện được khát khao ấy. Ngày chị lên đường qua Phi Châu đứa em gái út của chị mới tròn bốn tuổi. Sau mười hai năm rong ruổi khắp đó đây để nói về tình yêu, về lòng thương xót của Chúa cho mọi người, chị thực sự rất thành công. Nhiều người tin và trở lại nhờ những bài giảng bằng cuộc sống chứng tá của chị. Nhưng để có được mùa gặt bội thu ấy, không phải chỉ có mình chị nhưng là sự cộng tác của biết bao “hạt giống thân yêu” của chị đã phải chấp nhận “mục nát”, chấp nhận “chết đi”. Trong đó có mẹ và người em gái nhỏ đáng thương của chị đã sẵn sàng hy sinh cả tuổi thanh xuân, cả những gì quý nhất của người con gái để chị được giữ tròn ước nguyện, thực hiện được ước mơ.

Nghĩ đến đây chị lại khóc, chị không ngờ con đường chị đang đi, ước mơ chị đã chọn lại phải đánh đổi cả một cái giá quá đắt. Quỳ trong ngôi nhà thờ rộng lớn thênh thang nhưng không có một bóng người. Giờ này người người, nhà nhà đều đang vui vầy đoàn tụ trong cái giây phút giao thừa linh thiêng. Chị vẫn quỳ đó, một mình lặng lẽ trước nhà tạm. Ở bên ngoài, những tiếng pháo bông đì đùng, những tiếng chạm ly kêu leng keng hòa lẫn những lời hát xuân rộn rã, rồi những lời chúc mừng cứ vang lên không dứt hai hàng nước mắt chị lại rơi. Chưa bao giờ tâm trạng chị rối bời như lúc này, chị giận bản thân mình vì đã không thể làm gì để giúp đỡ gia đình. Mang tiếng là người có học vị, có tri thức nhưng từ nhỏ đến khi lấy tấm bằng cử nhân xong chị chỉ là một người ăn bám gia đình. Chưa làm được gì để bù đắp công ơn cha mẹ thì chị lại đi theo lý tưởng của mình. Từ đó chị lại tiếp tục “yên thân trong nhà tu”, để cho đứa em gái nhỏ của chị, nó mới chỉ mười sáu tuổi, cái tuổi chưa đủ trưởng thành… “Chúa ơi! Giờ con phải làm sao hả Chúa, chẳng lẽ con tiếp tục con đường ấy, chẳng lẽ con làm ngơ trước nỗi đau của gia đình, làm sao con có thể bù đắp cho sự mất mát của đứa em bé bỏng của mình”. Chị đã khóc rất nhiều, con đường ấy giờ sao lối mòn nhỏ lại, gai góc đang bắt đầu bít lối, phía trước thật mịt mù.

Một bàn tay đặt nhẹ lên bờ vai chị. Trong cơn đau tột cùng ấy, chị quỳ đó và thiếp đi. Chị mơ thấy Chúa, thân hình trầy trụa máu me, Ngài đã ngã xuống ở chặng cuối cùng, hai mắt mờ đục, chân tay Ngài run rẩy. Ngài đã kiệt sức, hoàn toàn kiệt sức tưởng chừng cây thập giá to đè nặng thân hình yếu nhược của Ngài làm cho Ngài sẽ nằm lại nơi này mãi mãi. Thế mà bỗng chị thấy Ngài rướn mắt lên trời rồi dùng chút sức lực còn lại, cố gượng dậy để tiếp tục đi. Ngài oằn lưng vác tiếp cây thập giá đến núi sọ mà không ai trợ giúp. Cảm thương chị chạy theo xin “vác đỡ” nhưng Ngài nói: “Cây thập giá của con vẫn còn nằm chỗ cũ. Con mới chỉ đến chặng thứ nhất thôi, đường lên núi sọ còn dài, còn rất nhiều khúc quanh, còn nhiều gai góc, không biết con có đủ sức đi tiếp “con đường ấy”?

- Sơ ơi! Về nhà thôi.

Chị giật mình tỉnh dậy. Không ngờ từ nãy tới giờ Tuấn đã nghe hết những tâm tình của chị với Chúa.

- Tuấn, sao không đón giao thừa?

- Đã qua giây phút giao thừa lâu rồi. Sao sơ vẫn còn ngồi đây, để mình đưa sơ về nhé.

- Không cần đâu, cảm ơn cậu, mình muốn ngồi ở đây thêm một chút nữa.

- Sao sơ cứ phải dằn vặt mình như vậy, sơ tưởng cứ ngồi ở đây khóc lóc rồi tự trách mình như thế thì sẽ giải quyết được mọi vấn đề sao? Sơ đau khổ một thì má và em gái sơ còn đau khổ gấp mười. Vì muốn sơ đi trọn con đường thập giá mà họ đã chấp nhận vác phần nặng nhất thay sơ. Lẽ ra lúc này sơ phải là chỗ dựa, là nguồn động viên, an ủi cho mẹ và em gái thì sơ lại trở nên yếu nhược như thế. Sơ có biết là em sơ vừa nãy đã định tự tử không? Thế mà sơ còn ngồi đây nỉ non.

- Cái gì, Kiều O…a….n…..h ….tự tử?

- Đúng vậy, nó nói chết đi để rửa nhục cho chị gái. Nó không muốn chị gái của nó là một ma sơ mà lại có đứa em…

- Không, huhuhu em ơi, chị xin lỗi em. Chị không hề trách em, chị chỉ buồn vì sao em không cho chị biết để cùng giải quyết mà em lại chịu đựng một mình, huhuhuu.

Chị không ngờ tết năm nay, cái tết đầu tiên chị được ở gia đình lại là cái tết đầy nước mắt. Cách đây hơn một tuần, khi chị vừa từ Sri Lanka trở về Viet Nam, chị thật háo hức cho cái ngày thăm quê. Chị cứ nghĩ lần về quê này sẽ rất vui, sau mười hai năm xa gia đình chị nhớ lắm mái ấm thân yêu, nơi đã chấp cánh ước mơ để chị bay vào đời. Nhớ người mẹ tảo tần, nhớ người cha dãi nắng dầm mưa vất vả nuôi hai chị em chị nên người. Nhớ người em gái nhỏ mà chị yêu quý nhất. Những năm trước gia đình vẫn đều đặn gởi thư, vẫn cho chị biết diễn tiến sinh hoạt, chị vẫn được nhìn thấy sự lớn lên từng ngày của đứa em gái qua từng tấm ảnh. Chị hình dung ra em chị thật đẹp, nó xinh xắn và dễ thương. Chị ước ao được ôm chầm lấy đứa em gái ấy trong vòng tay của mình giây phút đầu tiên về nước.

Bẵng đi mấy năm nay chị không còn nhận được những cánh thư với dòng chữ dí dỏm của em, chỉ có má lâu lâu gọi điện hỏi thăm sức khỏe và cho chị biết diễn tiến sinh hoạt của gia đình, má bảo dạo này em bận nhiều việc và đi làm xa. Chị tin những gì má nói và thấy an tâm vì gia đình vẫn bình an. Chị đâu có ngờ má đã giấu chị mấy năm nay. Cảm giác đầu tiên khi chị đặt chân về nhà là một sự trống vắng. Đã 27 tết, trên đoạn đường từ đầu làng trở về, nhà nào chị cũng thấy nhộn nhịp, ấm cúng, chỉ có nhà chị vẫn im lìm. Chẳng hiểu chuyện gì nhưng linh tính cho chị biết gia đình đang có chuyện gì đó chẳng lành.

- Có ai ở nhà không?

Một phút, hai phút rồi năm phút trôi qua, chị chỉ nghe thấy một sự im lặng. Căn nhà sập xệ, hình như đã lâu nó không được quét dọn, mảnh vườn nhỏ phía trước rậm rạp y như căn nhà bỏ hoang. Vừa ngạc nhiên vừa thấy buồn.

Bình thường ba má rất gọn gàng, sạch sẽ. Hồi chị ở nhà, ngày nào cũng thấy má quét dọn từ trên xuống dưới. Nên mỗi lần đi đâu xa trở về căn nhà như trở về tổ ấm đầy yêu thương.

- Ba má đi đâu? Hay căn nhà này đã bán cho ai rồi? Lâu ngày không về nên mình chẳng biết, đứng đây nhỡ giờ không phải nhà mình thì… nhưng hồi nãy bà Tám dẫn mình về đây mà. Có ai ở nhà không?

Gọi mãi chị mới nghe thấy một tiếng trả lời rất nhỏ từ bên trong, nhận ra giọng nói của má. Chị ngạc nhiên vì chẳng còn nhận ra má. Má gầy trông thấy, thân hình chỉ còn da bọc xương, má đang nằm co ro bởi cơn đau hành hạ. Nhìn má chị không nín nổi cảm xúc, liền òa lên khóc. Má cũng khóc.

- Má ơi! Có chuyện gì vậy má? Tại sao lại ra nông nỗi này?

- Con về sao không cho má biết.

- Má còn chưa trả lời con mà. Gia đình mình có chuyện gì hả má?

- Má xin lỗi vì đã giấu con, má không muốn con bị phân tâm, không muốn vì gia đình mà làm mất ơn gọi của con nên má đã cố giấu con mọi chuyện. Má biết điều đó là không nên nhưng má không biết phải chọn lựa thế nào.

Mãi lúc này chị mới thực sự biết mọi chuyện sảy ra trong gia đình mấy năm nay. Ở trong nhà dòng mọi sự đều an toàn, cho dù cuộc sống chung cũng có những thách đố, những va chạm, nhưng chị vẫn thấy bình an, chị mê muội tin tưởng những gì mẹ chị nói. Chị còn luôn tạ ơn Chúa về gia đình mình. Chị đâu có biết rằng mấy năm nay mái ấm gia đình chị đã bị ba – người mà chị vẫn kính trọng, vẫn yêu mến ấy phá vỡ tanh banh hạnh phúc mà bao nhiêu năm qua mọi người cùng cố gắng xây đắp. Biết tin ba bỏ nhà ra đi, chị rất buồn, nhưng chị không buồn và đau khổ bằng chị biết được sự thật còn phũ phàng hơn nữa. Em gái chị, đứa em bé bỏng mà chị yêu quý nhất ấy. Vì thương mẹ đau ốm và muốn cho chị trọn vẹn đời tu nên em đã đi làm một cái nghề mà xã hội dè bỉu, khinh chê. Từ khi ba đi theo người phụ nữ khác má rất đau khổ, suy sụp rồi phát bệnh. Nhưng má tuyệt nhiên không cho chị biết, má sợ chị buồn và thất vọng về gia đình, về người cha không tốt của mình. Nhất là em gái chị cũng giấu khi phát hiện ra căn bệnh nan y của má, em sợ chị lo lắng, sợ chị sẽ bỏ cuộc không thể thực hiện được ước mơ nên em đã quyết định đi làm cái nghề “nhanh có tiền” để chữa trị cho má. Nghĩ đến cái giá em chị phải trả quá đắt chị càng thương em. Lúc này chị hoàn toàn bế tắc, chị không biết phải làm gì bù đắp cho sự mất mát của em.

“Chúa ơi, tại sao con dấn thân cho Chúa. Con hết lòng với Giáo hội, con đâu có làm gì sai mà Chúa lại để cho gia đình con như thế? Con những nói với người ta về Chúa, con được giao cho công tác hàn gắn những đổ vỡ trong các gia đình, con thường tự hào về gia đình của con, con vẫn thường kể cho người khác về gia đình của mình như một mẫu mực. Thế mà giờ đây gia đình con lại trở nên sự đàm tiếu cho người khác. Con phải làm gì? Con không thể tiếp tục đời tu, tiếp tục an phận trong nhà Chúa trong khi gia đình con, em gái con phải chịu…. Từ trên cao, ánh mắt Chúa vẫn nhìn chị rất trìu mến, ánh mắt ấy như đang nói với chị rằng “Cha hiểu nỗi đau khổ của con lúc này và Cha cũng đang cùng đau khổ với con”.

- Sơ à về thôi, khuya lắm rồi. Mình tin Chúa sẽ có cách giúp sơ và gia đình.

Hahaha, chị cười lên chua xót.

- Chúa có cách gì? Giờ cách gì cũng chẳng thể lấy lại được danh dự, được sự trinh trong của một đời con gái.

Chị lại khóc, “Chúa ơi, tại sao Chúa lại đối xử với con, với gia đình con như vậy? Đó có phải là cách Chúa thường đối xử với bạn Chúa không ạ. Em ơi, giờ chị phải làm gì cho em”?

Tuấn cũng đang quỳ, hướng nhìn cây thập giá. Trong đêm khuya thanh vắng, tối mịt. Cây thập giá nổi bật bởi ngọn đèn chầu của Nhà Tạm hắt lên. Những lỗ đinh ở tay, chân Chúa há rộng như đang muốn chôn chặt tất cả tội lỗi của nhân gian vào trong đó. Tuấn nhìn vào đó và như chợt hiểu ra, Tuấn lay lay vào người chị.

- Sơ ơi, nhìn thập giá kìa, Chúa chúng ta dù đã sống lại nhưng những dấu đinh đóng vào tay chân Chúa vẫn còn nguyên, chẳng mất một dấu vết nào. Mình nghĩ, việc làm của em sơ là một việc làm thật tốt đẹp. Em sơ vì thương mẹ, muốn cứu mẹ nhưng em cũng rất thương sơ, em chỉ muốn sơ tiếp tục “con đường thập giá” mà sơ đã chọn, đã dấn thân nên em sẵn sàng hy sinh cái quý nhất của đời con gái. Mình cảm nhận nó là của lễ đẹp nhất mà em đã dành cho mẹ và chị mình. Cũng như Chúa Giêsu đã dùng chính mạng sống mình làm hiến lễ cho Cha và nhân loại. Em không làm điều đó vì xác thịt, vì thú vui nhưng em làm vì nghĩ đến người khác hơn là nghĩ đến bản thân. Em vẫn biết rằng khi em làm như vậy thì em sẽ mất tất cả, nhưng em đã chấp nhận. Chúa chúng ta trước khi chịu chết, Ngài cũng biết trước những đau khổ đang chờ đón Ngài nơi đồi golgotha nhưng Ngài đã chấp nhận lên tới đó vì muốn Cứu Độ con người. Vết đinh ở tay chân Chúa là bằng chứng của một tình yêu hy hiến đến cùng. Mình nghĩ tình yêu của em dành cho má và cho sơ cũng vậy. Đó là một tặng ân quý giá sơ ạ.

- Chị ơi, chỉ một lần ấy đủ số tiền chữa trị thôi ạ, em đã từ bỏ ngay sau đó.- Chị nghe rõ tiếng em đang thanh minh sau khi chị biết được mọi chuyện và tỏ ra bức xúc.

- Em ơi, chị sai rồi. Giờ em muốn chị phải làm gì, chị sẵn sàng làm tất cả vì em.

- Sơ à, về thôi, giờ này chắc má và Kiều Oanh đang mong sơ.

- Uhm, má ơi, em ơi con sẽ về, chị sẽ về với em đây.

Nói xong chị chạy ra khỏi nhà thờ, lao đi trong màn đêm tối mịt nhưng lúc này chị cảm nhận một sự bình an từ chính cây Thập giá ấy. Tuấn chạy theo sau.

“Chúa ơi! Con đường Chúa đã đi là con đường đau thương, con đường của tủi nhục và Chúa đã dùng con đường ấy để Cứu Độ nhân loại ư?” - “Đúng vậy con à, và con chỉ có thể tiếp tục con đường ấy bằng tình yêu”. Chị nhìn thấy con đường chị đang đi dù nhiều gai góc nhưng nó đang mở ra, đôi chân chị lại tiếp tục tiến bước trên “con đường ấy” vì một tình yêu và một sứ vụ lớn hơn.

Mã số: 16-143
Giải Viết Văn Đường Trường 2016, Bản tin 12