Đường Thánh giá

[ Điểm đánh giá5/5 ]1 người đã bình chọn
Đã xem: 1753 | Cập nhật lần cuối: 8/10/2015 11:06:09 AM | RSS

Nam và Lan là một đôi tình nhân. Họ đã yêu nhau từ 7 năm về trước. Từ cái thời còn cấp 3 áo trắng. Họ thân thiết với nhau và hầu như không có điều gì ngăn cản tình yêu của họ được. Và cuối cùng, đôi tình nhân này quyết định đi đến hôn nhân.

Bên cái tiết trời se lạnh của Sài Gòn trong những ngày cuối năm, họ ngồi bên nhau trong khuôn viên của một nhà thờ, nhẹ nhàng trao cho nhau những lời tình cảm.

- Mình yêu nhau bao lâu rồi anh nhỉ ?- Cô gái hỏi.

- Hơn bảy năm rồi đó em.

- Vậy anh có yêu em không?

- Có. Anh yêu em. Nhiều lắm.- Nam chắc chắn trả lời.

- Vậy anh có cưới em không?

- Có chứ. Sao em hỏi vậy?

- Nhưng anh có theo đạo của em không ? Anh có đồng ý cho đám cưới của tụi mình diễn ra trong nhà thờ không ? Và con cái của chúng ta được theo đạo không ?

- Anh đồng ý. Anh thích đạo của em. Vì tình yêu anh dành cho em. Anh sẽ làm được tất cả em à.

- Nhưng còn gia đình anh, ba mẹ anh thì sao, họ có đồng ý không ?- Lan tỏ vẻ lo lắng.

- Anh đã lớn anh có quyền quyết định tình yêu của anh.- Nam cương quyết.

Từng đợt gió về chiều có vẻ mạnh hơn, nhưng trong Lan bừng cháy một niềm hy vọng, một sự vui mừng không thể nào tả được. Cô nghĩ rằng đây là lần đầu tiên cô hạnh phúc nhất trong cuộc đời. Cô lại hỏi tiếp:

- Vậy khi nào anh đưa em về gặp ba má anh ?

- Sáng mai em nhé.

Cô cười hạnh phúc, cả hai lao đi ra khỏi khuôn viên nhà thờ trong tiếng chuông dồn dập của ngôi thánh đường lớn... Cô hồi hộp đợi đến ngày mai.

Sáng 01.01.2015...

Ngày đầu tiên của năm mới, cô thức dậy hớn hở diện cho mình một trang phục đẹp nhất... Lên thành phố từ khi còn là một sinh viên, cô đã biết cách sống tự lập mọi thứ và từ khi học đến lúc đi làm hầu như mọi chuyện đều đến rất suông sẻ. Cô tự cho mình là một con người may mắn nhất.

Nam- người yêu cô đã có mặt trước cửa phòng trọ từ rất sớm. Bỗng nhiên điện thoại của cô reo lên. Cô càu nhàu nghe máy.

- Mẹ gọi con có chuyện gì không ?

- Năm mới, mẹ gọi con hỏi thăm sức khỏe. Sẵn tiện mẹ con mình nói chuyện cho vui.

- Không được mẹ ơi con đang bận rồi.

- Vậy thì mẹ sẽ chúc con gái của mẹ ...

- Thôi mẹ ơi. Con bận lắm. Trưa con gọi sau.- Cô gái ngắt lời mẹ với giọng khó chịu. Nói xong, cô giục Nam chạy xe thật nhanh. Trong lòng cô lo lắng, vì ít phút nữa thôi, cô sẽ ra mắt gia đình người yêu của mình... Cô âu yếm hỏi :

- Nếu gia đình anh không chấp nhận em thì sao hả anh ?

- Em yên tâm, anh sẽ thuyết phục, và sẽ không bỏ rơi em đâu.

Anh ta chở cô đến trước một ngôi nhà to lớn, không khí của mùa xuân đang tràn về, một không gian thoáng mát làm cho cô có vẻ thích thú hắn lên. Bước vào nhà người yêu, cô bị choáng ngợp với trang trí hạng khá giả bên trong. Cái cảm giác sung sướng mà nhà cô chưa bao giờ có được. Ở bên trong có rất nhiều người và tất nhiên đó là người nhà của anh ấy. Cô lễ phép chào từng người một rồi rụt rè ngồi bên cạnh người yêu mình.

- Cháu chào cả nhà ạ!- Hai ông bà quay lại gật gù rồi quay lưng đi xuống bếp chuẩn bị bữa trưa. Cô cũng vội vã chạy theo phụ giúp. Đến trưa, mọi thứ cho bữa ăn đã xong. Cả nhà của Nam đang quây quần trong phòng khách, thì ba của Nam hỏi:

- Bác đã nghe Nam nói nhiều về cháu. Gia đình cháu theo đạo Thiên Chúa đúng không ?

- Dạ đúng ạ.

- Không được đâu cháu ạ. Gia đình bác trông mong ở thằng Nam nhiều lắm, nó còn sự nghiệp nữa. Nếu cháu muốn lấy nó. Cháu phải bỏ đạo theo chồng.

Khuôn mặt của ông bố bây giờ căng thẳng hơn. Ngôi nhà trở nên ngột ngạt. Mọi con mắt đều đổ dồn về phía cô. Cô cúi đầu, tay bắt đầu run lên.

- Dạ không ạ. Anh ấy theo đạo nhưng vẫn có thể lo cho sự nghiệp được mà hai bác.- Cô gái van xin.

- Không được. Nếu cháu không đồng ý thì cháu đi tìm một người khác đi. Hai đứa coi như chấm dứt tại đây.

Đường Thánh giáCô không cầm được nước mắt vì giờ đây cô phải chọn một giữa đạo và người yêu. Cô gục đầu xuống bàn, tiếng khóc cô nghe rõ hơn. Nhưng cả gia đình không ai một chút động lòng thương. Nam muốn chạy lại nhưng vì ba mẹ nên anh ta chẳng dám làm gì. Ngôi nhà trở nên xao động hơn khi hai ông bà nói lớn:

- Nam, vào phòng ngay. Đời cả khối con gái.

- Anh có yêu em không? Sao anh không lên tiếng cùng em?

- Anh xin lỗi!- Chàng trai cúi mặt bước vào trong, trong tiếng gọi giục của ba mẹ, để mặc người yêu mình ngồi khóc trước mặt mọi người.

Bàn ăn đã dọn sẵn, thức ăn cũng đang chờ, thế nhưng nó lại không đón chào cô nữa. Chính giờ phút này đây, cô lại mất đi tình yêu bao nhiêu năm của mình, tình yêu mà cô luôn gắn bó, đặt hết niềm tin vào nó. Cô hụt hẫng đứng dậy, cô như người mất hồn bước ra khỏi ngôi nhà. Không ai nói với cô điều gì, như thể đó là chuyện bình thường. Cô thất vọng muốn chết đi được, ngay người thề hẹn với cô nay cũng không còn nữa. Cô bước đi trong cái nắng gắt của buổi trưa, cô khóc nhiều hơn, vì giờ đây không còn ai ở bên cô nữa.

Bước lên cầu, cô lại muốn gieo mình xuống sông. Nhưng lại thương ba mẹ mình và đàn em nheo nhóc. Cô chợt nghĩ lại xuân năm trước. Đàn em cô ngóng từng ngày đợi chị hai mua quà về tặng chúng, nó thao thức không làm được gì. Nó nhớ cô, nhưng cô lại muốn cái tết qua mau để được lên với người yêu mình. Cô vẫn còn nhớ đó, cứ mỗi lần cô về, ba mẹ vui không sao tả được, biết bao nhiêu món ăn cho cô. Cô sống như một nàng công chúa giữa ba mẹ. Thế mà cô lại khước từ cái tình cảm thiêng liêng đó, để hôm nay cô phải đi xin xỏ một người khác. Nhưng lại bị từ chối. Cô thấy có lỗi với gia đình, với lũ em thương mình thật nhiều. Tinh cảm không cần phải đi tìm kiếm ở đâu mà nó nằm ở ngay bên cạnh cô. Cô khóc nhiều hơn, cô khóc thay cho lời xin lỗi.

Trời về chiều, cô cứ đi lang thang như người vô thức, mắt cô sưng húp, nước mắt không thể rơi hơn được nữa, nỗi thất vọng của cô cứ dâng cao. Tiếng chuông chiều của ngôi nhà thờ gần đó ngân vang. Tiếng chuông đưa cô vào trong nhà thờ lúc nào không hay. Cô đứng trước Tượng Đức Mẹ than trách. Rồi đến Thánh Giuse, sau cùng là trước Thánh Giá Chúa. Thấy cô gái đang buồn rầu, từ đằng xa một Sơ bước đến.

- Sao con lại đứng đây khóc, con có chuyện gì sáo ?

Thế rồi, cô kể chuyện của mình cho Sơ nghe, cô trút hết nỗi buồn phiền thất vọng cùng Sơ. Sơ hiểu chuyện và nói cùng cô gái:

- Thôi con đừng buồn nữa, con không biết đó thôi, vẫn có người đang yêu con, đang quan tâm con đến con đó. Và người đó sẵn sàng ở bên con khi con cần.

- Vậy người đó là ai vậy Sơ?

- Con cứ về lo cho sức khỏe đi. Và đoán thử đi. Mai đến đây Sơ và con cùng nói chuyện tiếp nhé.

Cô gái không còn khóc nữa, một mạch bước ra khỏi nhà thờ. Nhưng trong đầu cô vẫn luôn suy tư một câu hỏi: " Yêu mình ư, Vậy người đó là ai"... Đêm đó, đêm đầu tiên cô đơn của cô, cô thấy trong người như trống vắng. Dường như nỗi đau đã làm cho cô không còn biết đau đớn nữa. Nước mắt cô vẫn rơi. Tiếc cho một cuộc tình phải kết thúc.

Sáng hôm sau, cô vội vã đến ngôi nhà thờ để tìm gặp Sơ hôm qua. Không gian tĩnh mịch làm cho cô an lòng và thoải mái. Cái cảm giác mà lâu lắm rồi cô mới được thưởng thức nó. Sơ nhẹ nhàng bước tới:

- Con đã tìm ra câu trả lời chưa ?

- Dạ chưa ạ.

Rồi sơ dẫn cô gái đến trước Tượng Chuộc Tội và nói:

- Đây, đây là người đã yêu con. Đây là Người đã luôn ở bên con. Cho dù con đã lãng quên Ngài. Cho dù con có thờ ơ với Ngài. Nhưng Ngài vẫn thương con.

- Nhưng Sơ ơi. Ngài ai cũng yêu mà, cò vì riêng con đâu.

- Không đâu con. Ngài biết rõ con, biết từng sợi tóc trên đầu con. Từ khi con ở trong bụng mẹ, Ngài đã biết con rồi.

- Nhưng con đang cần là một người yêu con và lo cho con.

- Vậy người yêu con đã biết hy sinh cho tình yêu của con chưa. Còn Ngài, Ngài đã chết để cho con được sống đến bây giờ. Nên con cứ an tâm trong Chúa, cứ tìm đến Ngài trước đã, còn thiếu gì, Ngài sẽ ban thêm sau.

Cô gái im lặng. Cô cứ đứng nhìn Chúa mãi. Nhìn Chúa gục đầu trên thập tự. Nhắm mắt giữa trời đất mênh mông. Cô chợt nhận ra một điều, cô đã lãng quên Ngài lâu lắm rồi. Đã không còn cái thời đi xem lễ hằng ngày, không còn ca hát. Nhưng thay vào đó là sự có lệ chủ nhật hàng tuần, và sự so bì về thời gian. Cô hỏi:

- Sơ sống tu có khó khăn không ạ ?

- Đường Sơ đi là đường Thánh Giá. Mục đích là vì tình yêu. Bến đỗ là Thiên Đàng. Sơ đi cùng Chúa. Chúa cũng đi cùng Sơ. Ngài sẽ lo cho Sơ tất cả.

Rồi Sơ bước đi. Đám trẻ con chạy lại cùng Sơ. Chúng nó hát vang bài hát mà Sơ đang hát. Nét mặt Sơ vui vẻ hẳn lên. Cô gái rơi cả nước mắt rồi chạy vội vào trong nhà thờ. Cô chắp tay thì thầm.

- Sao Ngài cứ mãi lặng im vậy. Sao Ngài không nói gì cùng con đi. Thế gian đã quay mặt với con. Nơi con chỉ còn gia đình cùng Chúa. Lạy Ngài, con đã hiểu. Xin Ngài tha thứ lỗi phạm cho con. Xin cho con được trở về. Vì về với Ngài, con sẽ có tất cả. Dù có theo Ngài là Đường Thánh Giá.

Cô bước ra ngoài, cô không còn khóc nữa. không còn tuyệt vọng, cũng không còn than trách. Lòng cô nhẹ nhàng hơn. Sơ hỏi cô:

- Giờ con đi đâu.

- Con sẽ đi với Ngài.

- Quê con ở đâu ?- Sơ mỉm cười hỏi cô

- Con và Sơ cùng quê đấy ạ.

- Thật vậy sao ?- Sơ ngạc nhiên.

- Dạ đúng. Quê thật của của chúng ta là trên Thiên Đàng đúng không Sơ ? Con sẽ đi Đường Thánh Giá với Ngài với Sơ và với tất cả mọi người.

Cô cúi chào Sơ rồi bước đi. Trong lòng cô hạnh phúc, nét mặt cô vui tươi.

Bài dự thi Mã số 15-138

GIẢI VIẾT VĂN ĐƯỜNG TRƯỜNG 2015, Bản Tin 12