Giữ Đạo (Giải Viết Văn Đường Trường 2016)

[ Điểm đánh giá5/5 ]1 người đã bình chọn
Đã xem: 980 | Cập nhật lần cuối: 4/15/2016 6:51:08 PM | RSS | Bản để in | Bản gửi email

Chị nằm trên chiếc ghế gội đầu, nhắm mắt. Mùi hương bồ kết làm chị thấy dễ chịu. Chị cố tận hưởng mùi hương này, cảm giác nhẹ nhõm khi được cô nhân viên trong quán mát-xa đầu. Chị không muốn nghĩ tới gì ngoài cảm giác thả lỏng, tận hưởng tất cả những gì dễ chịu.

Đây là quán gội đầu bồ kết chị quen, chiều cuối tuần chị hay ghé. Chủ quán là một người phụ nữ thấp tròn, ánh mắt sắc như dao nhưng miệng dẻo với khách. Có ba, bốn nhân viên trong quán, đều là nữ. Ban đầu quán chỉ gội đầu, nhưng bây giờ để tăng thêm thu nhập, không hiểu từ đâu bà chủ quán bỗng dưng kiêm việc… coi bói. Chủ quán đạo Phật, những khách tới coi bói cũng hầu hết theo đạo Phật hoặc chỉ thờ cúng ông bà. Rất ít người theo đạo Chúa tới coi bói.

Nằm trên chiếc ghế gội đầu chị hay nghe bà chủ quán phán trên trời dưới đất. Cũng chẳng gây hại gì. Khách coi bói chỉ tò mò tháng này mình có hạn gì không? Làm sao giải hạn? Chuyện làm ăn suôn sẻ không? Chuyện tình duyên, nhà cửa… Bà chủ phán nước đôi, đôi lúc làm chị mỉm cười.

Đang nằm nhắm mắt bỗng dưng chị nghe một giọng quen ở phòng ngoài. Không thể tin được đó là giọng của mẹ chồng chị. Mẹ chồng chị theo đạo Phật, hay đi chùa, rất tin vào bói, vào duyên, vào số. Chị thấy bất ngờ khi gặp mẹ chồng ở quán này. Mẹ chồng không biết đây là quán gội đầu quen của chị, càng không biết con dâu đang nằm gội đầu ở phòng trong.

- Cô à, tui buồn khổ quá. Đúng là tui vô phúc. Đêm nào tôi cũng khóc, cầu kinh niệm Phật. Tui thấy tui vô phúc nhất trên đời.- Mẹ chồng chị nói như khóc.

- Cái gì mà vô phúc hả dì?- Chủ quán hỏi.

- Tui có con dâu mà như không có, thà không có thì hơn. Tui đâu có ưng nó làm con dâu. Hồi đó tui cấm, một cấm, hai cấm. Vậy mà thằng con trai tui bị nó bỏ bùa.

- Mà con dâu dì làm sao hả dì?

- Nó có đạo, nó chẳng tin Phật giống như tui. Tui là Phật tử, siêng đi chùa, ăn chay trường mà nó thì theo đạo Chúa. Nhà người ta có phúc, con dâu chở mẹ chồng lên chùa, cùng ăn cơm chay, tụng kinh, làm công quả cho chùa tích đức. Con dâu tui chưa một lần bước chân vô chùa lạy Phật. Phòng riêng của nó nó còn để tượng Chúa, để ảnh Đức Mẹ bên đạo nó. Nói thiệt tui ngứa cái gan lắm.

- Cũng khó hả dì?

- Khó sống chớ. Tui chỉ ước thằng con trai tui bỏ nó thôi. Không có con dâu này thì có con dâu khác. Mà thằng con trai tui lưỡng lự chưa bỏ.

- Tụi nó có con chưa hả dì?

- Có rồi, một thằng cháu đích tôn. Mà nói tới tui chỉ thấy ngứa gan và thương đứa cháu đích tôn của tui thôi. Mới đẻ ra nó đã dẫn con tới nhà thờ rửa tội, dẫn đi đọc kinh, xem lễ. Tui tức quá mới dẫn thằng cháu lên chùa. Cháu đích tôn của tui làm sao để nó dẫn dắt theo đạo nó được.

- Còn con trai dì có nói gì không?

- Con trai tôi bị nó bỏ bùa. Nó cũng không biết bênh ai. Một bên vợ, một bên mẹ nên nó mặc kệ ai nói gì, muốn làm gì thì làm. Nó kêu con nó đi chùa cũng được mà đi nhà thờ cũng được. Nhưng tui không ưng bụng hà. Cháu tui phải đi chùa với tui, tin Phật giống tui, để Phật phù hộ.

- Khó sống quá dì ha!

- Tui nói tui vô phúc mà. Tui muốn con dâu tui, cháu tui theo Phật mà nó có chịu theo đâu. Nó nói có chết nó vẫn theo đạo Chúa.

- Giờ làm sao hả dì?

- Tui cũng không biết phải làm sao? Đêm đến tôi gõ mõ tụng kinh niệm Phật thì con dâu tui chui vào phòng đọc kinh của đạo nó. Nhà tui vừa có Phật vừa có Chúa tui không chịu được. Tui kêu thằng con trai tui bỏ vợ hoài.

- Vậy hôm nay dì muốn coi bói gì?

- Cô bói thử xem làm cách nào cho thằng con trai tôi bỏ vợ. Chứ vợ nó có chịu theo đạo Phật đâu. Nó cứng đầu, ngang bướng lắm. Cách nào cũng được, miễn thằng con tôi bỏ vợ là tôi mừng.

- Mà con dâu dì tính cách ra sao?

- Nó cũng được, cũng lễ phép, lo cho gia đình. Nó đi làm nuôi cả gia đình. Nó chỉ có cái tội là không theo Phật với tôi thôi.

- Thôi dì à. Chia tay là điều không ai muốn. Bắt hai vợ chồng nó chia tay làm sao được. Thôi dì cứ ngó lơ đi. Con dâu dì đọc kinh thờ Chúa trong phòng nó dì coi như không biết. Dì cứ nghĩ con dâu dì không có duyên theo Phật thì làm sao nó theo cho được…

Nước mắt chị chảy dài trên má. Tai chị ù đi từ lúc nào. Chị không còn nghe rõ cuộc trò chuyện ở phòng ngoài. Những âm thanh ở ngoài đó nhỏ dần, rồi mẹ chồng chị nức nở đi về. Khách khác lại ngồi xuống cho chủ quán coi bói.

Chị khóc nhưng cố ngăn dòng nước mắt tuôn. Nằm trên ghế gội đầu mà khóc thì kì quá. Ráng nghẹn vào trong mà sao nước mắt chỉ muốn ực ra ngoài.

Giữ Đạo (Giải Viết Văn Đường Trường 2016)Đã bao lần chị khóc nghẹn trong đêm. Mỗi lần chị đọc kinh trong phòng là ngoài phòng khách mẹ chồng chị chửi bâng quơ. Chửi con gà, con chó, chửi diễn viên trên ti vi mà đích nhắm là chửi chị. Cái thứ gì mà không tin Phật, có ngày gặp quả báo. Phật từ bi mà không chịu tin. Đứa nhỏ có tội tình gì mà bắt nó theo đạo Chúa… Chị nghe hết những lời đó, cắn răng chịu đựng một mình. Chồng chị, cũng theo đạo Phật, cũng chẳng tin Chúa, nghe lời mẹ nhưng cũng không nỡ nhiếc mắng vợ. Nghe mãi những lời đó chồng chị cũng nhức đầu, nhưng chồng chẳng bênh chị, để mặc mẹ mình muốn nói chị gì thì nói, chồng không có ý kiến.

Trong căn phòng đó chị khóc như mưa. Hồi yêu nhau chị nào có nghĩ đến chuyện khác biệt này. Tưởng yêu là đủ, lấy được nhau là mừng. Mẹ chồng ngăn cấm, chị và chồng còn van xin mẹ hiểu cho tình yêu của hai người. Rồi cũng lấy được, rồi cũng sinh con. Nhưng cuộc sống hôn nhân khác đạo khó khăn hơn chị tưởng.

Làm con chiên của Chúa có dễ không? Giữ đạo có dễ không?

Dễ, chỉ cần ba mẹ có đạo là con cái có đạo. Còn giữ đạo cứ theo ông bà mình mà làm, cứ tuân theo luật Chúa.

Nhưng làm một người vợ lấy chồng khác đạo giữ đạo có dễ không? Không dễ chút nào! Như chị đây từ lúc yêu cho đến lúc bước chân về làm dâu lúc nào chị cũng nghe mẹ chồng và họ hàng bên chồng nói ra nói vào. Họ nói chị không xứng với chồng chỉ vì chị có đạo, đứa con dâu theo Phật thì xứng hơn. Rồi chị không đi chùa, không tụng kinh Phật, chị đi nhà thờ, ăn chay theo luật Chúa. Khi chị đem con chị đến nhà thờ rửa tội mẹ chồng và dòng họ bên nội làm um lên giống như chị là kẻ tội đồ, đem con mình giao cho môn phái xấu. Trời ạ! Đó là con chị đẻ ra, con chị phải theo Chúa, tin Chúa giống như chị. Còn họ thì coi đó là cháu của dòng họ họ. Cháu họ phải tin theo Phật. Chị đã lén đem con tới nhà thờ rửa tội. Con chị lớn lên ngơ ngác, lúc theo mẹ đi nhà thờ, lúc bị bà nội dắt lên chùa để tập tin Phật. Ba nó thì mặc kệ, nó đi nhà thờ, đi chùa, đọc kinh đạo nào cũng được. Nhưng chị thì không kệ được. Chị phải đấu tranh.

Chị đấu tranh bằng tràng chuỗi mân côi, bằng những lời cầu nguyện. Với nhiều con chiên, giữ đạo là việc đơn giản. Sống theo luật Chúa, Chúa nhật đi nhà thờ, ăn chay, giữ giới răn của Chúa… Còn chị, giữ đạo là một việc khó khăn vì nó liên quan tới hạnh phúc của chị, thậm chí là đánh đổi.

Mẹ chồng chị muốn chồng bỏ chị. Họ hàng bên chồng cũng muốn chồng bỏ chị. Khi cha chồng mất, nghi thức đám tang, giỗ chạp bên chồng chị là con dâu phải tuân theo. Chị nghe tiếng nhà sư tụng kinh, gõ mõ trong đám tang cha chồng mà nước mắt cứ chảy. Đó là những âm thanh chị không quen. Âm thanh chị quen là tiếng hát, tiếng đọc kinh bên đạo Chúa. Vì là phận con dâu chị phải gồng mình chịu đựng những thứ khác biệt ấy để giữ hạnh phúc.

Chồng chị mặc dù không theo đạo Chúa nhưng đám cưới của hai người cũng được chứng trong nhà thờ. Chúa nói: “Sự gì Thiên Chúa liên kết loài người không được phân ly”. Đâu có người phụ nữ có chồng nào (dù đạo nào) muốn bị chồng bỏ hay nghĩ tới việc bỏ chồng. Đó là chồng mình, cha của con mình, là người mình thương, mình yêu làm sao bỏ được. Nhưng nguy cơ bị chồng bỏ cứ lơ lửng treo trên đầu chị. Làm dâu nhưng cả dòng họ chồng đều không muốn đứa con dâu này, muốn đổi con dâu khác chỉ vì nó tin theo Chúa, không tin Phật. Chị ráng lấy hành động ra cứu vãn. Chị ngoan ngoãn, lễ phép, chăm chỉ đi làm, vun vén cho chồng con và họ hàng nhà chồng. Nhưng những cố gắng của chị đều nhẹ kí so với “cái tội” tin Chúa của chị. Họ vẫn ghét chị, muốn thay thế chị.

Chị đã ra khỏi quán gội đầu. Khách coi bói vẫn còn đông, ngồi xúm xít ở phòng ngoài. Cuộc sống bất an có nhiều người muốn biết số phận mình đến thế? Ai cũng muốn biết mình có làm ăn được không? Có giàu không? Có hạnh phúc không? Ai cũng thèm muốn hạnh phúc. Chị cũng thế! Chị muốn hạnh phúc. Chị không muốn bị chồng bỏ hay bỏ chồng. Nhưng hình như quyền quyết định ấy không nằm ở phía chị. Chị thấy mình giống như đang đi trên một sợi dây mong manh có thể đứt, có thể rơi bất cứ lúc nào. Con dâu đó mà vẫn có thể bị đuổi ra ngoài. Họ bắt chị chọn: hạnh phúc với chồng, nhà chồng hay là đạo Chúa? Chị cố bám víu, cân bằng trên sợi dây mong manh và vẫn kiên quyết giữ chặt lòng tin của mình.

Hồi nhỏ chị từng là một cô bé làm thiên thần, suốt năm suốt tháng múa trong nhà thờ. Chị lớn lên cùng những bài hát, bài kinh bên đạo. Chị yêu Chúa, tin Chúa, yêu Đức Mẹ và coi đạo mình giống như là một nguồn nước mát nuôi dưỡng, giúp chị bình yên suốt đời. Nhưng khúc này đây chị không có quyền tự do tin những điều chị đã tin yêu. Những người gắn với hạnh phúc của chị bắt chị chọn lựa, từ bỏ, đánh đổi.

Còn đứa con trai tội nghiệp của chị. Nó cứ ngơ ngác lúc đi nhà thờ, lúc lên chùa nhìn Phật. Mẹ chồng chị nhồi vào đầu nó những ý nghĩ không hay về đạo Chúa. Mẹ chồng chị cũng ngăn cản con chị đến nhà thờ học giáo lý. Chị phải tự dạy giáo lý cho con.

Chị đã về nhà từ lúc nào. Mẹ chồng đang ngồi ngoáy trầu trên cái võng ngoài thềm. Chị chào mẹ chồng, bước vào nhà. Chị không nói cho mẹ chồng biết chị đã nghe cuộc trò chuyện của mẹ chồng khi đi coi bói.

Chị nấu bữa tối, làm hết các việc còn lại trong ngày. Chồng chị chở con trai đi học thêm vẫn chưa về. Chị vào phòng, nhìn tượng Chúa và Đức Mẹ trên bàn riêng của chị, lấy tràng chuỗi mân côi, vừa lần vừa khóc.

- Xót thương con với! Chúa ơi!- Chị nói trong dòng nước mắt- Xin xót thương con, xin hãy cho con lòng tin và sức mạnh để vượt qua cuộc sống đầy cô đơn này. Xin Chúa cũng xót thương con trai của con nữa. Con muốn nó yêu Chúa, tin Chúa giống như con đã tin yêu.

Mẹ chồng nói bâng quơ câu gì đó ngoài võng. Mỗi lần thấy chị vào phòng bà biết chị đang đọc kinh nên rất khó chịu. Nhưng chị vẫn đọc kinh hàng ngày. Chị không biết những gì đang chờ mình ở phía trước nhưng chị vẫn vững lòng tin vào Chúa. Chị sẽ không từ bỏ Chúa giống như Chúa chưa bao giờ bỏ rơi chị.

Chị ngồi lần chuỗi trong làn nước mắt, kiên quyết giữ đạo trên mọi đoạn đường của đời mình. Và chị tin rằng tất cả những nỗi khổ buồn, uất ức, dồn nén của chị chắc chắn Chúa đều nhìn thấy. Không ai hiểu chị nhưng Chúa hiểu. Không ai xót thương chị nhưng Chúa xót thương.

Và chị mỉm cười trong nước mắt.

Mã số: 16-062
Giải Viết Văn Đường Trường 2016, Bản tin 6