Một bước nhảy (Giải Viết Văn Đường Trường 2016)

[ Điểm đánh giá5/5 ]1 người đã bình chọn
Đã xem: 1296 | Cập nhật lần cuối: 3/25/2016 3:02:22 PM | RSS

Một bước nhảy (Giải Viết Văn Đường Trường 2016)Bên triền dốc núi Kỳ Sơn, có căn nhà lá nhỏ, nép giữa những bụi gai bàn chải. Ở đó có một bà góa quen gọi là bà Hai và cậu con trai tên Long.

Cậu là món quà đặc biệt, là gia sản quý hiếm của bà, tuy vất vả, mẹ con lúc nào cũng vui vẻ. Có những lúc thấy con thiếu thốn vật chất và thiếu tình thương của cha, bà rất xót xa nên ngày đêm cầu kinh khẩn Phật phù hộ độ trì cho con. Long rất hiền và ngoan. Học xong tiểu học trường làng cậu ở nhà làm thuê giúp mẹ. Mặc cho bà ép con lên huyện học tiếp. Trước mặt nhà là con đường chạy dài đến Tuy Phước, gọi là đường chứ thật ra chỉ là lối đi nhỏ mà người đi lỡ quên bước rộng hay dang tay ra là gai bàn chải sẽ gắn chặt vào thân. Toàn núi chỉ có gai bàn chải là sống sót, bởi đất cằn sỏi là sỏi với đá nên chẳng ai canh tác được. Ngoài những ngày chợ phiên ở Tuy Phước thì con đường rất vắng, nhưng đặc biệt là chủ nhật hằng tuần, cứ khoảng ba giờ sáng là lai rai từng tốp người đi ngang qua đây để về Gò Thị dự lễ. Họ là người có đạo, nhìn rất dễ phân biệt vì họ không gánh mang gì ngoài chiếc áo dài vắt vai và các đứa trẻ tay xách dép lon ton chạy theo người lớn. Đến gần trưa họ lại trở về, thế mà lúc nào Long cũng thấy họ vui tươi chuyện trò không tỏ ra mệt nhọc, không tiếc công sức. Tại sao họ lại thế, Long rất thắc mắc. Rồi thời gian cứ trôi, anh lớn lên và vài lần theo họ. Anh cũng tham dự lễ lớn như Giáng Sinh để rồi có một lần nhận ra anh là thanh niên trong xã, chú Tám là cán bộ xã là người đạo Công giáo. Tuần nào chú cũng đi lễ theo con đường này, chú đi chếc xe đạp trông oai lắm. Long và chú đã tâm sự nhiều, biết Long mộ đạo, chú hướng dẫn, Long thích lắm nhưng ngặt nỗi làm sao tỏ bày với mẹ đây. Anh lo quá, anh thẩn thờ như người mất hồn. Mẹ anh nhận ra nỗi buồn phiền đang gặm nhấm con trai mình. Bà gặng hỏi, không giấu được, anh đã trình bày.

- Con muốn theo đạo Chúa.

Xung quanh bà mọi vật như quay cuồng, con bà theo đạo bỏ bà sao? Sau này, ai là người cúng giỗ bà? Bà đã bỏ cơm và khóc suốt đêm. Từ đó Long không dám nhắc lại ý định của mình nữa, cả ngày anh chỉ biết đi làm, ăn, rồi ngủ, không có tiếng cười nói của anh, căn nhà lặng câm đáng sợ. Anh lầm lì, nhưng anh không trách mẹ, không cãi mẹ. Và rồi việc gì nó cũng có hồi kết. Bà Hai than thở:

- Đất không chịu trời, thì trời phải chịu đất thôi.

Bà chấp nhận cho Long theo đạo nhưng không được tháo tượng Phật trên cổ, mà bao năm nay bà đã đeo cho anh. Chìu ý mẹ, Long vâng lời.Nhờ chú Tám giúp đỡ, anh được học đạo. Rồi ngày rửa tội đến. Ngày hồng ân đặc biệt ấy, chú Tám đã mời cơm anh. Trong bữa ăn, cả gia đình Bõ rất vui khi có mặt anh, ai cũng ép anh ăn nhiều, anh thấy có một tô thịt to thơm nức mũi, Bõ gắp bỏ vào chén cho anh, anh ăn thấy ngon và lạ miêng nên hỏi :

- Thịt gì ngon vậy Bõ?

Cười, Bõ đáp :

- Thịt chó đấy, chắc chưa bao giờ con dám ăn

- Dạ, mẹ con cấm ăn thịt chó, vì tu Phật tại gia như mẹ không được ăn.

Chú Tám cười diễn giải :

- Mọi con vật ở trên trái đất này, Thiên Chúa trao ban cho con người, mình được quyền ăn, tại sao cũng là vật nuôi mà trâu bò gà, vịt, mình ăn được, còn chó thì không?

Hình như nhờ tuổi cao, học biết nhiều nên cái gì Bõ cũng biết. Long an tâm có một người Bõ như chú Tám . Cũng ngày đầu tiên ấy, theo đạo Bõ đưa cho anh một tượng ảnh thánh giá bảo anh đeo vào cổ. Bao lâu nay, dù đeo tượng Phật nhưng chưa bao giờ anh để cho Bõ và người nhà Bõ biết. Nhưng nay thì sao, một liều ba bảy cũng liều. Tay nắm kỹ tượng Phật, tay kia anh xỏ tượng Chúa vào. Trước mặt Bõ, anh để tượng Chúa trước ngực, và tượng Phật nằm sau lưng. Khổ nỗi, khi về bên mẹ, anh phải làm ngược lại, tượng Phật trước ngực. Mới có một ngày, mà là ngày đầu tiên lãnh nhận phép rửa tội nữa chứ. Ngày mà bao lâu nay, anh mong chờ, nay đã thành sự thật. Vui rất là vui, nhưng lo như một tên phạm tội, sợ người ta phát hiện lỗi của mình. Anh không muốn mẹ buồn, lại không nỡ để Bõ mất niềm tin vào đứa con tinh thần đầu tiên. Anh biết rõ mình đã tin vào Chúa, anh theo đạo Chúa là đúng. Đêm ấy, anh ngủ ngon, sáng hôm sau, nhìn vẻ vui tươi của con. Bà Hai thấy một vầng sáng hiện rõ trên mặt, nhưng bà biết con chưa được hạnh phúc trọn vẹn, có lẽ nó đang lo cho bà, bà cũng suy nghĩ nhiều, bà định nói với Long, nhưng anh đã vòng tay lên cổ tháo tượng Phật hai tay đưa cho mẹ, anh nói thật khẽ nhưng rất rõ: “Mẹ! Con con biết, trong lòng mẹ chỉ có con và con cũng vậy nhưng cổ con không thể đeo hai tượng được, xin trao lại cho mẹ”. Anh tưởng sẽ nhìn thấy ánh mắt đau buồn, những câu hờn trách của mẹ. Nhưng kìa bà dang hai tay ôm con trai, cái thằng nay cao hơn mẹ nó một cái đầu mà lại sợ mẹ thế sao? Bà cười:

- Con hãy nói với chú Tám lo cho mẹ theo đạo đi, hổng lẽ con theo đạo Chúa, còn mẹ theo ai đây?

Long cấu chặt vào đùi mình.

- Ui đau! Chúa ơi, con tỉnh hay mê đây…- Và anh tin chắc mình đang tỉnh. Ghì chặt mẹ, anh thổn thức.

- Cám ơn mẹ, cám ơn Chúa nhiều lắm.

Gánh nặng ngàn cân đã trút khỏi phải vai anh.

Mã số: 16-040
Giải Viết Văn Đường Trường 2016, Bản tin 4