Những giọt nước mắt (Giải Viết Văn Đường Trường 2016)

[ Điểm đánh giá5/5 ]1 người đã bình chọn
Đã xem: 1283 | Cập nhật lần cuối: 3/13/2017 2:12:44 AM | RSS

Những giọt nước mắt (Giải Viết Văn Đường Trường 2016)Thu đang đạp xe về sau ca dạy thêm chiều thì Sài Gòn đổ mưa. Cơn mưa đến nhanh rồi nặng hạt dần. Thu chỉ kịp dắt vội xe lên một mái hiên vắng, cố thu mình lại cho khỏi gió tạt mưa vào ướt người. Rồi lặng lẽ, hai tay ôm lấy thân mình, em đứng nhìn mưa, lòng nghẹn ngào.

Trời tối sầm lại trước mắt Thu. Em thấy hình ảnh mẹ lội mưa về trong đêm, với cái nón cời và mảnh áo mưa chắp vá, hai tay mẹ dắt chiếc xe đạp cà tàng có cái khung ngang phía trước đã mòn vẹt cả bánh, đây đó lớp sơn hoen ố tróc ra từng mảng, phía sau giàn đèo là bì cỏ đầy ắp, lại thêm ôm mùng to tướng cho bầy lợn đang réo inh ỏi cả nhà…

Mẹ vào ngồi bếp. Bếp nóng. Và những dải bồ hóng tối thui, đen ngòm rủ xuống đầy huyền ảo, vương lên đầu, lên tóc mẹ. Bóng mẹ in loang lổ trên vách nhà, dáng mẹ gầy gầy, thương thương…

Nước mắt Thu cứ thế chảy trào mà không ngăn được. Em thốt lên thành tiếng trong mưa: Mẹ! Mẹ ơi, anh…

Rồi mưa cũng ngớt, nhưng cái lạnh, cái đói cùng bao uất ức từ lúc sáng gặp Đông vẫn không hề vơi. Thu không khóc nữa, nhưng thay vào đó là những tiếng nấc và những cái rùng mình lạnh cả sống lưng, em chậm rãi đạp xe men theo những lối quen về xóm trọ, cái khu trọ lụp xụp nát bươm như trong phim của Châu Tinh Trì. Ở cái chốn Sài Thành này, bên cạnh những nhà lầu, xe hơi sang trọng, bên cạnh những bữa tiệc buffet hóa đơn tính bằng cả triệu đồng là những mảnh đời bất hạnh, nghèo khổ, với đồng tiền eo hẹp và công việc tệ hại hết sức. Mọi người ở đây đều cố sống, gượng sống, dùng mọi nghị lực, thậm chí có khi, thủ đoạn, để cố bấu víu vào một cái neo vô hình nào đó, để khỏi bị trôi tuột đi. Thu vẫn luôn quý trọng những cảnh đời bên mình, em biết cách biết ơn cuộc sống.

Nhưng sao ngày hôm nay Thu thấy sợ. Giá như có mẹ ở đây, giá như mẹ còn sống, giá như…

Mẹ Thu mất đã bốn năm rồi, hồi đó Thu đang học lớp 12 và anh Đông đang học năm cuối ở trường Đại học. Một mình mẹ đã nuôi nấng và dạy dỗ hai anh em từ cái buổi chiều định mệnh ba qua đời. Buổi chiều đó, Thu còn bé lắm, em cứ ôm ghì ảnh ba khi mẹ thầm thì vào đôi tai bé nhỏ: Chúa gọi ba về, con ạ. Rồi cũng một buổi chiều, buổi chiều của rất nhiều năm sau đó, Thu quỳ xuống bên mẹ, nhẹ nhàng ôm lấy mẹ, khẽ thì thầm: Chúa gọi mẹ về…

Mẹ đã để lại một gia tài vô giá cho hai anh em Thu, đó chính là Niềm Tin vào Chúa. Ngày đó, hai anh em đã hứa với mẹ sẽ luôn giữ Niềm Tin đó, rồi sau này sẽ lại trao cho con cái của mình. Riêng với Thu, Niềm Tin đó giờ đây không còn là của mẹ trao cho mà đã là của chính em, với những tháng ngày không còn mẹ đồng hành, em cùng Chúa bước đi trên mọi nẻo đường đời ngang dọc. Và anh Đông cũng thế, Thu luôn tin là như vậy. Có một sự tin tưởng vững chắc như thành lũy trong Thu về Đông, cái thành lũy mà chưa có một giây phút Thu nghi ngờ.

Nhưng liệu trên đời này có cái gì là chắc chắn? Liệu cái thành lũy kia có thực sự vững bền?

Một buổi chiều khá muộn, có một người bạn của Đông, chị Vân, đến tìm Thu. Hồi còn ở với anh, Thu đã gặp chị vài lần. Thỉnh thoảng,Thu có hỏi anh về chị, Đông vẫn luôn trả lời là ổn cả, em yên tâm. Và quả thực, Thu đã yên tâm. Cho đến buổi chiều ngày hôm đó.

- Có chuyện gì vậy chị?

- Chị xin lỗi em, Thu à.

Vân khóc, Thu đưa tay vỗ vỗ vào vai chị. Chắp nối giữa những tiếng nấc là câu chuyện Vân và Đông yêu nhau. Vân yêu Đông, một tình yêu mà chị cũng không hiểu được chính mình. Nhiều lúc đứt gãy, Đông không liên lạc nhưng chị không thể nào quên anh. Và lại làm lành, lại yêu, lại gãy. Rồi cái gì đến thì cũng đến, chị có thai, với Đông. Vân thẫn thờ nhìn Thu. Thu thở dốc, tim em đập mạnh từng hồi. Ngày biết tin, Đông im lặng. Rồi anh nhắn tin cho Vân: Bỏ nó đi.

Vân đưa điện thoại cho Thu, chị đẩy tập hồ sơ về phía Thu. Nhưng Thu không còn nhìn thấy gì nữa rồi, đôi tay em đã buông khỏi vai Vân tự lúc nào, giờ đang bấu chặt vào nền nhà xám lạnh. Mắt Thu ráo hoảnh, em không khóc nhưng hai vai em run lên, miệng em mặn đắng, toàn thân như bất động, trước mắt Thu chỉ là một khoảng không trống rỗng, em nghe như có gió rít qua tai mình.

- Chị xin lỗi em, chị không làm cách nào khác được. Đông đã không liên lạc với chị, chị không biết nữa, chị vẫn yêu anh ấy. Anh không cho chị nói với em, nhưng…

- Sao không sớm hơn? Sao không nói sớm hơn hả chị? Tại sao?...- Thu ngắt lời chị. Em không khóc, không la hét, không rên rỉ, nhưng giọng em nói nghe lạnh hẳn đi. Thu không trách Vân, Thu biết chị không có đạo… nhưng đứa bé đã mất rồi…

Vân ra về, nước mắt chị đã cạn rồi sau bao đêm ngày đau đớn. Không một tiếng động, Thu ngồi im như một pho tượng sầu thương giữa phòng. Em cứ ngồi như vậy không biết bao lâu, đến lúc giật mình tỉnh lại thì Thu đã gục mặt xuống nền nhà. Bóng đêm bao trùm không gian, chỉ còn nghe thấy tiếng xe chạy xa xa, lâu lâu lại có tiếng sủa của chú chó tội nghiệp nào trong đêm mất ngủ. Thu gượng đứng dậy, lê bước chân về phía bàn học, em thắp lên một ngọn nến, rồi gục xuống trước tượng Chúa Chịu Nạn. Nói gì bây giờ, cầu nguyện gì bây giờ? Thu ngước mắt lên, nghẹn ngào không thành tiếng: Chúa ơi! Con… con… mệt… con… muốn khóc…

Thu khóc. Bao nhiêu kìm nén suốt từ chiều chỉ đợi giây phút được trào ra…

Hôm sau, Thu bỏ luôn buổi sáng với ba tiết học ở trường để đi tìm gặp Đông. Quãng đường từ thành phố xuống Thủ Đức khá xa, đi xe bus mất chừng bốn mươi lăm phút. Thu nhắm nghiền mắt lại, cố tìm cho được một lý do, hy vọng hiểu được vì sao anh mình làm như thế, nhưng không, cho đến lúc đứng trước mặt Đông, đầu óc Thu vẫn hoàn toàn trống rỗng.

Đông không biết chuyện Vân gặp Thu nên lúc Thu hỏi anh hơi giật mình. Hai anh chị là bạn, em hỏi gì lạ vây? Thu nhìn thẳng vào Đông với ánh mắt nài van: Làm ơn nói cho em, em đã gặp chị Vân… Đông nhìn em, ánh mắt anh lảo đảo một cách mất tự chủ. Thu thấy anh mình đang run lên. Đông che giấu tất cả những bất thường đó bằng cách vịn chặt tay vào hai thành ghế và lớn tiếng với Thu: Đó không phải là chuyện của em. Để cho anh yên! Thu đau đớn khi thấy anh chẳng khác gì một con rối đang bị lên dây, em cố bình tĩnh : Anh à, em đã lớn rồi, anh đừng như vậy. Đừng giấu em. Đông quát lên: Đó không phải là chuyện của em, không cần quan tâm làm gì! Sao lại không? Em là em gái của anh cơ mà? Thu nấc lên, cơn bão ngầm trong em khéo chừng đã sắp vỡ ra. Đông nhìn Thu như van xin, dừng lại đi Thu, anh hết chịu nổi rồi. Nhưng không kịp nữa rồi, cơn bão ngầm trong Thu đã vỡ òa. Nếu như người đang ngồi trước mặt Đông là mẹ thì chắc chắn bà sẽ hiểu ra thông điệp kia, bà sẽ ngưng nói chuyện với Đông theo cách đó, và có lẽ, bà biết cách phải làm gì tiếp theo. Nhưng trước mặt Đông là Thu, Thu chứ không phải mẹ, Thu chỉ giống mẹ nét ngoài còn tính cách thì không, chí ít là trong trường hợp này. Thu nhìn thẳng vào ánh mắt sợ hãi đó của Đông, giọng em nghiêm nghị: Được rồi, vậy anh chỉ cần trả lời em là có hoặc không! Em thôi ngay đi, nếu anh không có với Vân thì anh cũng sẽ ra ngoài tìm một cô gái khác!

Đông đã nói như vậy với chính em gái mình. Và như một hành động hoàn toàn bản năng, Thu hất mạnh ly nước trên bàn vào mặt anh. Rồi đứng bật dậy, em nhìn vào mặt Đông với ánh mắt sát nhân: Đồ hèn!

Rồi em tức tưởi chạy đi.

Thu không thể nào tin được những lời chính tai em vừa nghe. Nó quá kinh khủng đối với Thu. Mặc dù em đã từng nghe mấy thằng bạn ở trường Đại học kháo nhau rằng với đàn ông thì đó là một chuyện hết sức bình thường, được gọi là giải quyết nhu cầu sinh lí… Rồi những lần đạp xe đi dạy thêm chiều, Thu cũng nhìn thấy những cô gái thập thò dưới gốc cây. Lúc đạp xe qua họ, Thu không tò mò, không nhìn, không cười, không trách, không thương hại, Thu chỉ thầm xin dâng họ cho Mẹ Maria và một suy nghĩ “ước chi” le lói trong đầu. Với Thu đó là một thế giới hoàn toàn xa lạ, những người đàn bà xa lạ, những người đàn ông xa lạ. Em chỉ nghĩ được đến đó chứ không thể nào nghĩ ra được trong thế giới đó có anh trai mình, ngay cả trong cơn ác mộng khủng khiếp nhất em cũng không thể hình dung ra điều đó. Than ôi! Những cô gái! Những sinh linh! Chỉ vì cái gọi là giải quyết nhu cầu sinh lý kia ư? Thu thở không ra hơi khi chạy ra tới trạm đón xe, nước mắt chảy tràn, Thu nhớ mẹ đến vô cùng tận. Mẹ ơi, khi anh có suy nghĩ đó, khi anh làm điều đó, anh có mảy may nghĩ đến mẹ, đến con không? Những người đàn ông đó có nghĩ đến bà, đến mẹ, đến các chị em gái của họ không? Họ có nghĩ đến vợ, đến những đứa con gái của họ không? Tất cả cũng là phụ nữ như người phụ nữ qua đường đó thôi. Có gì khác nhau đâu khi tận sâu trong suy nghĩ của họ đó là giải quyết nhu cầu sinh lý? Có gì khác nhau giữa Thu và chị Vân? Có chăng là sự rõ ràng và không mụ mị, nhưng nếu Đông nghĩ đến Thu, anh sẽ phải nghĩ được rằng anh đối xử như thế với Vân thì cũng giống như có người khác đối xử với em gái anh như vậy. Ôi! Đứa cháu của em, đứa cháu mà mãi mãi em không bao giờ được gặp, đứa cháu mà mãi mãi em không bao giờ biết được là gái hay trai, đứa cháu mà anh trai của em nhẫn tâm vứt bỏ. Ôi! Thật đớn hèn. Than ôi! Là anh trai của em đấy ư?

Với Thu, đó là chuỗi những ngày dài lê thê, tất cả mọi thứ trở nên vô nghĩa. Thổn thức. Nhức nhối. Vùng vằng. Thu không hiểu, không tài nào hiểu, em bị mắc kẹt trong một mớ suy nghĩ lộn xộn, vướng víu, bế tắc. Em không muốn nghĩ đến nó, không muốn nhớ đến nó. Thà em mất trí còn hơn là khơi dậy những bế tắc đó, mà không khơi thì nó vẫn cứ rõ ràng ở đấy, như một lưỡi gươm Đa-mô-clét treo trên đầu bằng sợi lông đuôi ngựa mỏng tang.

Rồi Thu về quê nghỉ tết sớm. Em không biết anh Đông có về không, em đã không nói chuyện với anh kể từ hôm ấy. Em chỉ nhắn “ Anh là anh trai của em, không thể có gì thay thế!... Em mong anh đọc lại câu Kinh Thánh này: Những ai bị tính xác thịt chi phối thì không thể vừa lòng Thiên Chúa (Rm 8, 8), và mong anh nhớ lời hứa với mẹ”. Em cố tình không liên lạc với anh, không phải là em bỏ mặc nhưng em muốn anh có đủ khoảng lặng để nhìn lại chính mình.

Lên tàu khi đêm đã về khuya, trong ánh đèn leo lét cuối toa ngồi cứng, Thu làm dấu và thầm thĩ lời nguyện cầu quen thuộc - cho Đông.

Thu về đến nhà lúc trời chiều chạng vạng. Từng đàn bò cuốn nắng về tổ ấm, những chái bếp khói tỏa bay mịt mù, những ánh lửa hồng hồng bên vách. Đây đó hương của những ngày thân thuộc. Con đường qua nghĩa trang vẫn chẳng hề thay đổi sau bao biến cố bể dâu. Con đường cát, con đường đánh bi, con đường tuổi thơ kẻ chỉ nhảy lò cò. Con đường đó, người nay đâu… Thu lặng yên bên mộ ba mẹ, gió làm gì mà xoa tóc em như mẹ vậy? Thu nhớ mẹ đến se thắt trái tim…

Cót két! Cánh cửa gỗ vặn mình. Ánh đèn vừa được bật lên thì bỗng nhiên, mưa. Thu chạy vội ra ngoài. Em muốn trốn chạy, em muốn mưa rửa sạch tâm hồn mình, muốn mưa lấp đầy chỗ trống ấy. Những đợt gió ập vào em dữ dội, mưa cứ nặng hạt thêm. Thu chao đảo rồi ngã quỵ trong mưa. Em khóc òa, em cảm thấy mình rất cô đơn, lẻ loi trong cuộc đời này.

Ngồi trong ngôi Nhà thờ thân yêu, Thu nhìn lên Thánh Giá rồi nhìn sang bức hình Năm Thánh Lòng Thương Xót, Chúa Giêsu bị đóng đinh đang vác trên vai con người lầm lạc, Thu bắt gặp ở đó hai ánh mắt, hai ánh mắt với ba con mắt len sâu vào tâm trí Thu. Em ngồi đó, yên bình, thật lâu. Em cuộn người nằm trên dãy ghế dưới cái nhìn đầy yêu thương của Chúa, của Mẹ, của Thiên Thần Bản Mệnh em.

Chiều hai mươi chín Tết,Thu đang gói bánh thì Đông bước vào nhà . Anh gầy hẳn đi, cái mặt xanh lét màu chàm, nhưng ánh nhìn thì kiên định. Thu nhìn anh, mỉm cười, rồi nhẹ nhàng xuống bếp xách lên cho Đông ấm nước nóng. Đông tắm xong thì năm cái bánh chưng vuông vắn đã có mặt đủ trên bàn. Từ hồi mẹ còn sống, Tết năm nào cũng là năm chiếc bánh: Mẹ gói hai cái, Đông gói hai cái và Thu gói một cái. Riêng năm nay, một mình Thu đã làm thay cho cả mẹ và anh. Đông vội dành làm món canh khổ qua ba thích, còn Thu dặm thêm mắm muối vào hũ dưa hành. Rồi Đông ngồi canh lửa nồi bánh chưng, Thu gội đầu, mùi lá thơm bay ngào ngạt. Hai anh em không ai nói câu nào nhưng ngôi nhà vẫn ấm và khói hương trầm vẫn bay. Trong bữa cơm bên di ảnh ba mẹ, Thu nói rằng em không cần anh trai giỏi giang, không cần anh thành đạt, em chỉ cần anh là một người anh đúng nghĩa.

Hai anh em đi Lễ Giao Thừa. Thu kéo anh lại quỳ trước bức ảnh Năm Thánh. Thu cầu nguyện, còn Đông, anh nhớ lại bữa cơm rồi nhớ đến mẹ, đến tin nhắn của Thu, cái tin nhắn đã làm anh trằn trọc biết bao đêm. Ngước nhìn lên bức ảnh, Đông lắp bắp: Thu ơi, sao lại ba con mắt? Sao thiếu mất một… Anh nhìn kĩ nha, thiếu nhưng mà không thiếu đâu. Rồi Thu mở cuốn Kinh Thánh đưa cho anh - Anh đọc từ câu em đã gửi cho anh đi! Đông cầm lấy cuốn sách từ tay Thu. Những ai bị tính xác thịt chi phối thì không thể vừa lòng Thiên Chúa. Nhưng anh em không bị tính xác thịt chi phối, mà được Thần Khí chi phối, bởi vì Thần Khí của Thiên Chúa ngự trong anh em. (Rm 8,8-9). Thu dịu dàng: Chúa Giê-su bị đóng đinh đã cứu con người ra khỏi đêm đen của tội lỗi và sự chết. Khi vác lấy ta, Ngài chạm lấy thể xác ta và đôi mắt của Ngài kết hợp với đôi mắt của ta. Là ba con mắt, nhưng con mắt ở giữa là của cả hai. Chúa nhìn với con mắt của anh và anh nhìn với con mắt của Chúa. Đông bật khóc. Tất cả ùa về. Đông không biết đó là những giọt nước mắt thống hối, sung sướng hay khổ đau. Không phải, những giọt nước mắt ấy mang trong mình tất cả. Chúa ơi, Ngài ở trong con sao? Ngài vẫn tha thứ và thương xót con sao? Con phải làm gì bây giờ đây Chúa ơi? Xin Ngài xót thương con cùng… Ôi, Cha ơi…

Không một tiếng trả lời nào vọng về, chỉ có những giọt nước mắt vẫn rơi…

Mã số: 16-134
Giải Viết Văn Đường Trường 2016, bản tin 12