Thiên đường trái tim

[ Điểm đánh giá5/5 ]1 người đã bình chọn
Đã xem: 1352 | Cập nhật lần cuối: 6/17/2015 3:53:12 PM | RSS | Bản để in | Bản gửi email

Cầm trên tay kết quả khám thai, Tuyết Lam ngỡ ngàng không thể tin vào thực tại, tay nàng run rẩy sờ vào hình ảnh sinh linh bé bỏng trong bảng siêu âm. Đôi mắt trong veo ngày nào giờ đã rưng rưng lệ ướt.

- Tôi rất lấy làm tiếc, nhưng con của chị đã mắc hội chứng dị tật bẩm sinh. - Vị bác sĩ nhẹ giọng.

Căn phòng trở nên yên tĩnh, một sự yên tĩnh tưởng chừng như có thể bóp nát trái tim người mẹ trẻ.

- Chị có thể bàn với chồng chị về việc phá bỏ đứa trẻ này. Anh chị còn nhiều cơ hội để sinh những em bé khỏe mạnh.

Gạt nước mắt đứng dậy, Tuyết Lam im lặng lấy tất cả giấy tờ siêu âm bỏ vào túi xách rồi đi ra khỏi phòng khám, để lại trên gương mặt ông bác sĩ đầy vẻ ngạc nhiên khó hiểu.

Chiều hoàng hôn đỏ thẳm đổ dài trên mặt nước. Những tia nắng được mặt trời chiếu tỏa khắp nơi. Nắng nhảy nhót cùng sóng nước, nắng vui đùa với mây rồi nắng hòa quyện cùng gió, mang theo hương vị mặn nồng của biển luồn vào mái tóc bồng bềnh ngang vai của Tuyết Lam.

Bãi biển chiều nay thật đông người, mọi người ai cũng cười nói ríu rít vui vẻ. Tụi trẻ con thì bơi lội dưới nước như những chú cá con đang tung tăng giữa đại dương xanh ngát. Xa xa, những chiếc thuyền nhỏ lênh đênh theo nhịp sóng. Tất cả tựa như bức tranh khắc họa lại tất cả mọi vẻ đẹp của tạo hóa. Sống động vui tươi nhưng bình yên đến lạ.

Nếu bây giờ Huy đang ngồi cạnh Tuyết Lam, chắc chắn bức tranh ấy sẽ tuyệt vời đến dường nào.

***

- Đến chưa hả anh? Anh kì thật, sao lại che mắt em rồi đưa em đi đâu thế này?

- Rồi, giờ thì em mở mắt ra đi Lam.

- Để xem nào, anh muốn cho em xem gì vậy ta?

Khung cảnh dần hiện trong đôi mắt long lanh của Tuyết Lam. Nàng đang ở trong một tòa nhà rất rộng lớn. Chỉ có điều….? Nàng nhìn xung quanh thì nhận thấy có rất nhiều hàng ghế dài được sắp thẳng tắp. Hai bên tường thì vô số cánh cửa gỗ lớn đã đóng cẩn thận, trên đấy được chạm khắc những hoa văn tinh xảo nghệ thuật. Nàng ngạc nhiên nhìn Huy như muốn hỏi: Nơi nào mà lạ quá vậy anh? Huy mỉm cười xoay người nàng lại. Đập vào mắt nàng lúc này là hình ảnh cây Thánh Giá với bức tượng Chúa Giêsu chịu nạn được cố định trên tường. Trong bóng tối mờ ảo dưới ánh đèn chầu leo lét, nàng quay lại nhìn Huy như vừa hiểu ra điều gì đó.

- Đây là nhà thờ phải không anh?

- Ừ, em! - Huy cười. Vẫn là nụ cười hiền lành ấm áp ấy, nụ cười mà nàng đã yêu ngay từ lần đầu gặp gỡ.

- Sao anh lại đưa em đến đây? Anh là người Công giáo?

Huy chẳng nói gì, chàng nhẹ nhàng nắm tay nàng, đưa nàng đến chiếc ghế cuối cùng trong nhà thờ. Cả hai ngồi lặng im như vậy mà nhìn lên Thánh Giá. Tuyết Lam chưa bao giờ thấy Huy lạ như vậy. Trong lòng nàng lúc này có biết bao điều thắc mắc, nhưng lại không dám lên tiếng hỏi Huy. Nàng sợ phá vỡ bầu không khí trầm mặc lúc này; hay đúng hơn là nàng muốn được ngồi nắm tay Huy, cùng chàng hướng lên bức tượng Chúa Giêsu chịu nạn và cùng cảm nhận sự thánh thiêng trong chính ngôi thánh đường này.

Đây là nơi mà anh đã trải qua trong suốt những năm tháng tuổi thơ của mình. Ngay từ bé anh đã là trẻ mồ côi và sống trong trại mồ côi của các sơ phía sau nhà thờ này. Cuộc đời anh tưởng chừng đã kết thúc sau cái chết của ba mẹ anh. Nhưng Thiên Chúa chẳng hề bỏ rơi anh, Ngài ban cho anh một gia đình mới, đó là các sơ và các bạn trong trại mồ côi. Họ giúp anh lấy lại tinh thần. họ giúp anh lạc quan hơn, họ chính là động lực để anh có thể bước tiếp và có được thành công như ngày hôm nay.

Tuyết Lam tròn xoe mắt nhìn Huy. Bỗng nhiên nàng cảm thấy yêu Huy nhiều hơn sau khi biết rõ về cuộc đời chàng. Trước kia, đôi lúc Tuyết Lam cũng hay hỏi thăm về gia đình Huy, nhưng lúc ấy chàng chỉ nói rằng rồi sẽ đưa nàng ra mắt gia đình. Nàng từng tưởng Huy cũng là một người con xa quê, lên thành phố học và kiếm sống như bao người; giờ thì nàng rất đỗi ngạc nhiên khi biết chàng lại có một quá khứ chẳng giống như những người khác tí nào.

- Anh đã từng nói với em là anh sẽ đưa em ra mắt gia đình anh. -Huy trìu mến nhìn nàng.

- Vậy giờ chúng ta sẽ thăm trại mồ côi và các sơ đúng không anh?

- Ừ! Chúng ta sẽ đến đấy. Nhưng em có biết vì sao anh lại đưa em vào nhà thờ trước không?... Lam à! Ngôi thánh đường này mới thực sự là căn nhà tuổi thơ của anh. Nơi này luôn có sự hiện diện của Thiên Chúa, chính là người Cha kính yêu nhất mà anh hằng thờ phượng.

Ngoài những giờ sinh hoạt với mọi người trong trại mồ côi, anh luôn đến đây để cầu nguyện cùng Cha. Anh tìm thấy sự bình an trong những giây phút tĩnh nguyện, để từ đó anh biết mình còn rất may mắn vì được Cha cho anh nhận biết Ngài. Cha luôn ở bên anh mỗi khi anh gặp khó khăn, Cha xoa dịu nổi đau và ủi an vết thương trong lòng anh. Cha còn ban cho anh một món quà lớn nữa. Em biết không, món quà ấy chính là em.

Đôi mắt Huy âu yếm nhìn nàng.

- Có thể những gì anh nói hơi khó hiểu đối với một người ngoại đạo như em, nhưng anh muốn cho em biết về Thiên Chúa, về người Cha rất mực yêu thương con của mình, luôn luôn bên cạnh con cái để bao bọc che chở và sẵn sàng tha thứ mọi lỗi lầm nếu đứa con ấy biết ăn năn hối lỗi. Thiên Chúa là Tình Yêu, một Tình Yêu đã gieo những hạt mầm nhân ái và nuôi dưỡng chúng lớn lên trong tâm hồn anh. Giờ đây, anh muốn em cũng sẽ sống cùng anh trong chính Tình Yêu ấy.

Huy nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Tuyết Lam, nhẹ nhàng mang vào ngón áp út chiếc nhẫn đã được anh chuẩn bị từ trước.

- Đồng ý làm vợ anh nhé !

Ngôi Thánh đường tràn ngập ánh nến lung linh và hoa muôn sắc. Khúc hòa xướng vang lên như muốn hòa quyện cùng niềm vui của đôi tân hôn. Chú rể với bộ veston đen sang trọng bên cạnh cô dâu xinh đẹp trong chiếc đầm cưới trắng thuần khiết. Tay trong tay, chàng và nàng tiến vào cung thánh. Tay trong tay, họ dâng lời nguyện ước trăm năm.

Có lẽ Tuyết Lam sẽ là cô gái hạnh phúc nhất thế gian nếu như Huy không rời khỏi cuộc đời nàng sớm như vậy. Huy mất trong một vụ tai nạn máy bay khi anh đang đi công tác đến Paris. Anh qua đời quá đột ngột, bỏ lại nàng cùng sinh linh yêu dấu, chỉ mới tựu chừng ba tháng.

Tuyết Lam sinh bé Ân. Mặc cho bao lời can ngăn của cha mẹ và bạn bè, nhất là khi họ biết nàng đang mang một cái thai dị tật. Mặc cho nàng biết rằng nàng còn trẻ và nàng còn có nhiều cơ hội; bỏ cái thai để bắt đầu một cuộc sống mới, chính là sự lựa chọn hợp lí nhất trong hoàn cảnh lúc này.

Đôi khi Tuyết Lam tự hỏi phải chăng vì tình yêu mà nàng dành cho Huy đã khiến nàng quyết định sinh bé Ân. Nhưng từ sâu thẳm trong lòng, Tuyết Lam cảm nhận được có một sức mạnh siêu nhiên vô hình khác đã níu giữ lương tâm nàng lại. Có lẽ đó là Tình Yêu, một Tình Yêu vĩ đại mà Huy đã từng nói với nàng: “Thiên Chúa đã sai Con Một đến thế gian để nhờ Con Một của Người mà ta được sống. Tình yêu cốt ở điều này, không phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa, nhưng chính Người đã yêu thương chúng ta, và sai Con của Người đến làm của lễ đền tội cho chúng ta.” (1Ga 4,9-10)

Tình Yêu đã làm tất cả vì nhân loại; còn nàng, không lẽ nàng nhẫn tâm giết chết con mình chỉ vì một cuộc sống tương lai vô vị.

Thiên đường trái timBé Ân năm nay đã lên bốn tuổi. Căn bệnh bẩm sinh khiến hai chân em bị teo lại, mọi sinh hoạt đều phải nhờ mẹ giúp đỡ. Tuy nhiên, Ân là cô bé rất dễ thương bởi gương mặt bầu bĩnh và đôi mắt trong veo thuần khiết.

Hàng ngày, sau giờ làm việc ở công ty, Tuyết Lam ghé sang nhà ngoại để đón bé Ân, sau đó hai mẹ con cùng nhau đến nhà thờ dự thánh lễ chiều. Ngày lại ngày, cuộc sống nàng và bé Ân vẫn cứ trôi đều theo dòng chảy thời gian. Nhưng có lẽ chẳng ai biết được, nàng chỉ chăm sóc và nuôi dưỡng bé Ân như làm bổn phận của một người mẹ.

Trong lòng nàng biết rõ, nàng không yêu bé Ân nhiều như nàng đã yêu Huy. Nàng cảm thấy khó chịu khi mỗi ai đó ôm bé Ân và nựng nịu bằng những câu đại loại: “Ôi, con bé dễ thương quá”. Lúc ấy nàng chỉ muốn hét lên rằng: “Giả dối, các người đang nghĩ trong bụng rằng con tôi là một đứa què chứ gì! Các người cho rằng chỗ con tôi là phải ở trong bệnh viện chứ không phải ở đây phải không?”.

Những cơn giận dữ ấy vơi đi thành nỗi buồn, và nỗi buồn dần phôi phai thành thái độ hững

- Con đã làm cái gì thế này? - Tuyết Lam đưa mắt nhìn con đang ngồi bên đống thủy tinh

- Mẹ ơi con xin lỗi, con chỉ muốn xem những bông hoa mẹ cắm trong lọ thôi. -Bé Ân rơm rớm nước mắt sợ sệt nhìn Lam.

Nàng chán nản nhìn con bên đống đổ vỡ. Nàng không phải là người mẹ ích kỉ đến mức giận dữ con mình chỉ vì chuyện nhỏ nhặt nầy. Nhưng chiếc lọ bé Ân làm bể là chiếc lọ cắm hoa Huy đã tặng nàng. Mỗi ngày nàng đều cắm những đóa hồng vào đấy; mỗi ngày nàng nhìn nó và cảm nhận Huy vẫn còn sống trong ngôi nhà này. Bao nhiêu mệt mỏi cùng áp lực công việc dồn nén bấy lâu chợt vỡ òa. Nàng đổ hết bữa ăn tối, đưa con gửi sang nhà ngoại, rồi một mình lái xe đi trên đường phố giữa trời đêm lạnh lẽo.

Tuyết Lam phóng chiếc ô tô lao về phía trước, thả hồn vào nổi cô đơn bất tận.

- Xin hãy dừng xe. -Một bà cụ nhỏ bé đang vẫy tay, đứng ngay rìa đường, bên cạnh chiếc vali đặt dưới chân, mắt hướng về xe nàng.

- Có thể chở bà đến một nơi được không?

Căn nhà phía sau lưng bà cụ trông thật hiu quạnh; có chút gì đó cô đơn lạnh lẽo hệt như bà lúc này. Nhìn bà cụ với khuôn mặt nhân hậu một mình trong đêm khuya giá rét. Tuyết Lam chạnh lòng thương.

- Dạ được. Mời bà lên xe.

Khi vào xe, bà cụ đưa cho nàng địa chỉ nơi cần tới.

- Con có thể đi vòng qua khu công nghiệp được không?

- Nhưng đó không phải là đường ngắn nhất để đến địa chỉ này, bà ạ.

- Bà không vội mà.- Ngừng lại một lát bà nói tiếp- Bà biết, bà đang đi đến viện dưỡng lão.

Tuyết Lam chở bà cụ đi qua khu công nghiệp, đến những nơi bà muốn đến. Bà chỉ cho nàng khu chung cư mà vợ chồng bà đã thuê khi họ mới cưới, xóm chợ mà trước kia bà ngồi đó bán rau, ngôi trường mà các con bà đã từng học. Thỉnh thoảng bà bảo nàng đi chậm qua một công viên hay một góc phố đặc biệt nào đó, dừng lại trong bóng tối và im lặng.

- Thế cụ ông và các con của bà đâu ạ?- Nàng hỏi để phá vỡ bầu không khí yên tĩnh lạnh lẽo

- Ông ấy mất lâu rồi. Hai đứa con lớn thì đang định cư ở Mỹ. Chỉ có đứa út là ở với bà, nhưng nó cũng đã qua đời hơn một tháng vì căn bệnh bẩm sinh.

- Đó là bệnh gì vậy ạ?- Tuyết Lam tò mò.

- Hội chứng Down. -Đôi mắt bà ươn ướt- Nó là đứa con bà yêu nhất. Hai đứa lớn tuy giỏi giang hơn, học rộng hơn, nhưng cuối cùng thì cũng bỏ bà bơ vơ trong căn nhà lạnh lẽo. Mỗi năm tụi nó về có một lần, đến khi lập gia đình rồi thì chỉ gửi tiền cho bà rồi trốn luôn bên ấy.

Khuôn mặt nhăn nheo lộ rõ vẻ u sầu mệt mỏi, bà cụ tiếp tục kể như được trải nổi lòng bấy lâu bị sự cô đơn đè nén.

- Khi bà vừa sinh thằng út, bà ghét nó lắm, không muốn nhìn thấy nó. Lúc ấy bà không tin rằng bà lại sinh ra một con quỷ như nó. Nhưng sự đời nổi trôi, bao nhiêu biến cố xảy ra, chỉ còn nó là ở với bà, chia sẻ mệt nhọc với bà. Đến khi bà thực sự yêu nó thì nó lại bỏ bà mà đi mãi.

Trời càng về đêm càng lạnh. Cả hai người phụ nữ, đều lặng im trong những suy nghĩ cuộc đời.

Xe dừng lại trước viện dưỡng lão. Bà cụ bước xuống, rút ví ra, dịu dàng nói với Tuyết:

- Cám ơn con. Bà còn ít tiền, con cầm cho bà vui.

- Dạ không. Cảm ơn bà. Bà đã cho con rất nhiều. - Tuyết Lam trìu mến nhìn bà cụ.

Bà cụ ôm nàng thật chặt rồi bước về phía cổng. Trước khi đi vào, bà quay lại nhìn nàng, hiền từ nói: “ Hãy yêu thương, ngay khi còn có thể, đừng để sau này phải hối hận, con à!”.

Âm thanh tiếng đóng cổng vang lên, âm thanh khép lại một cuộc đời. Huy đã từng nói với nàng: “Đôi khi Thiên Chúa dùng những biến cố giản đơn để thức tỉnh ta khi ta đang u mê trong vũng nhơ tội lỗi”. Bất giác, nàng cảm thấy mình hạnh phúc xiết bao. Ít ra nàng cũng hiểu rằng, sự cô đơn trong trái tim của một người từng bất hạnh như nàng vẫn còn có thể lấp đầy bởi nhiều yêu thương khác.

Bài dự thi Mã số: 15-100

GIẢI VIẾT VĂN ĐƯỜNG TRƯỜNG 2015, Bản Tin 08