Suy niệm Bài đọc 2 - Chúa Nhật XI thường niên năm A - Rm 5,6-11 - Dung nhan Thiên Chúa
BÀI ĐỌC 2 CN XI TN A (Rm 5,6-11)
Nếu chúng ta được giao hòa cùng Thiên Chúa nhờ cái chết của Con Ngài, ắt chúng ta sẽ được cứu độ trong sự sống của Ngài
Trích thư Thánh Phao-lô Tông đồ gửi tín hữu Rô-ma
6 Quả vậy, khi chúng ta không có sức làm được gì vì còn là hạng người vô đạo, thì theo đúng kỳ hạn, Đức Ki-tô đã chết vì chúng ta.
7 Hầu như không ai chết vì người công chính, hoạ may có ai dám chết vì một người lương thiện chăng.
8 Thế mà Đức Ki-tô đã chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi; đó là bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng ta.
9 Phương chi bây giờ chúng ta đã được nên công chính nhờ máu Đức Ki-tô đổ ra, hẳn chúng ta sẽ được Người cứu khỏi cơn thịnh nộ của Thiên Chúa.
10 Thật vậy, nếu ngay khi chúng ta còn thù nghịch với Thiên Chúa, Thiên Chúa đã để cho Con của Người phải chết mà cho chúng ta được hoà giải với Người, phương chi bây giờ chúng ta đã được hoà giải rồi, hẳn chúng ta sẽ được cứu nhờ sự sống của Người Con ấy.
11 Nhưng không phải chỉ có thế, chúng ta còn có Thiên Chúa là niềm tự hào, nhờ Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, Đấng nay đã hoà giải chúng ta với Thiên Chúa.
Bạn hãy tưởng tượng mình đang đi trong rừng. Con đường mòn của bạn đổ ra con đường chéo và bạn không biết phải rẽ sang bên phải hay bên trái. Nếu bạn chọn đúng hướng, mỗi bước đi của bạn sẽ làm bạn gần đích bạn đã chọn hơn, nhưng nếu bạn chọn sai, mỗi bước làm bạn xa hơn đích một chút…
Đấy cũng là cách Thánh Phaolô trình bày cho kiếp người trong thư gửi thành Rôma. Theo thánh nhân, đời người là một sự chọn lựa giữa hai hướng đi, trước khi Chúa Giêsu đến con người đã lầm lạc. Tất cả phần đầu của thư Thánh Phaolô gửi tín hữu Roma miêu tả con người phải tự định hướng: «Bị lầm lạc» như ngài nói trong thư gửi tín hữu thành Philípphê. Đọc phần đầu thánh thư này chúng ta không thể không thốt lên «thật tội nghiệp cho nhân loại»… giống như trong các phim hiện nay, chúng ta thấy rối lên như mớ bòng bong giữa hận thù và bạo lực không nguôi, không thể nào thoát ra được. Sau đây là một câu làm ví dụ, trong phần đầu: «Người người đã lìa xa chính lộ, chỉ biết theo nhau làm chuyện suy đồi; chẳng có một ai làm điều thiện, dẫu một người cũng không.» (Rm 3,12 trích Is 59,7-8)
Khi thánh Phaolô nói: «Khi chúng ta không có sức làm được gì,» (c.6) thì đấy là ngài muốn nói: chúng ta không thể thoát ra tội lỗi, hay là, nói cách khác, chúng ta không thể tìm ra con đường đúng đắn; mỗi bước chúng ta đi làm chúng ta xa dần Chúa, như thế chúng ta luôn bị vắng Chúa. Thế nhưng Chúa Giêsu Kitô giải thoát chúng ta khỏi cái mớ bòng bong ấy và dẫn chúng ta theo con đường ngay. Thông điệp chính của bài đọc hôm nay là: chúng ta đang đi sai hướng, Chúa Giêsu đem chúng ta trên con đường đúng hướng. Đấy là điều Chúa làm. Các bạn hẳn để ý các chủ từ được chia theo thì quá khứ: «Thiên Chúa đã để cho Con của Người phải chết mà cho chúng ta được hoà giải»… Chúa Giêsu đã hòa giải chúng ta với Thiên Chúa. Trong hai cách nói công trình của Thiên Chúa và Chúa Kitô và chúng ta là kẻ được thừa hưởng. «Anh em đã được cho không» trong Tin Mừng theo Thánh Mátthêu. (10,8)
Thánh Phaolô đã nói rõ ràng trong phần đầu thánh thư: «Quả thế, người ta được Thiên Chúa làm cho nên công chính nhờ lòng tin vào Đức Giê-su Ki-tô. Tất cả những ai tin đều được như thế, bất luận là ai.» (Rm 3,22)
Chúng ta hãy đọc lại câu 10: «Thiên Chúa đã để cho Con của Người phải chết mà cho chúng ta được hoà giải với Người». Có nhiều câu tương tự trong bài: «Theo đúng kỳ hạn, Đức Ki-tô đã chết vì chúng ta.» (c.6b)… «Đức Ki-tô đã chết vì chúng ta» (c.8a)… «chúng ta đã được nên công chính nhờ máu Đức Ki-tô đổ ra» (c.9a). Chúng ta rất quen thuộc với những câu ấy, từng lặp đi lặp lại dễ dàng «Chúa Ki-tô đã chết vì tội lỗi chúng ta». Nhưng đồng thời các câu ấy gây khó khăn cho chúng ta và đối với vài người trong chúng ta có vẻ quá đáng. Phải chăng Thiên Chúa đòi hỏi cái chết đẫm máu của Con Ngài, trong lúc Thiên Chúa là Tình Yêu? Ngài đòi hỏi một sự đáp trả ghê rợn cho những lỗi lầm của con người? Phải chăng Ngài đòi hỏi cái chết người công chính vì tội lỗi của kẻ khác?
Điều chúng ta vừa đọc nơi Thánh Phaolô, về sự công chính hóa một cách nhưng không, bằng ân huệ, không cấm chúng ta hiểu các câu trên đây về cái chết của Đức Kitô như một loại đáp trả giữa Thiên Chúa và chúng ta, hay giữa Thiên Chúa và Đấng Kitô… Không có sự tính toán trong tình yêu vô tận của Thiên Chúa; ngay nơi chúng ta, vốn không mấy biết yêu, chúng ta cũng nói «khi yêu không nên tính toán»…
Chúng ta hãy thử hiểu câu: «Chúa Kitô chết vì tội lỗi chúng ta», không liên quan gì đến tính toán hay xứng đáng. Hãy lấy ví dụ một người chết để cứu sống một người. Ví như một người trong đội phòng cháy chữa cháy chết trong cuộc hoả hoạn: người ấy không đứng ra «chuộc» sự cứu rỗi những người gặp nguy trong cơn hỏa hoạn; người lính cứu hỏa biết có nguy cơ khi cứu người và anh đã chết, trong lúc không một ai muốn chết kể cả anh ta. Sau này báo chí có lẽ viết cái chết của người lính cứu hỏa là cái giá phải trả, và anh đã trả bằng mạng sống của mình, trên thực tế đâu có gì là thương mại. Điều gây ra sự chết là lòng tận tâm tột cùng của anh ta vượt qua hiểm nguy. Anh ta chấp nhận sự hiểm nguy vì tình yêu tha nhân; anh ta ý thức và đảm nhận những hiểm nguy ấy. Cũng vì lẽ ấy, Đấng Kitô rao giảng tình yêu của Chúa và tình yêu tha nhân, sự bất bạo động, và tha thứ, đã chấp nhận mặc dù biết sẽ không có gì thích thú, Ngài đã chấp nhận sự rủi ro và tiếp tục sống những gì Ngài giảng; Ngài đã chết vì hận thù và bạo lực, từ chối lời nói tình yêu và tha thứ. Ngài không chết do ý muốn hay vì bàn tay của Thiên Chúa nhưng vì bàn tay con người. Tuy nhiên điều tuyệt vời là tình yêu Thiên Chúa, Ngài là tình yêu, Chúa Kitô chết và tuyên xưng đức tin của Ngài vào sự tha thứ.
Không có chút gì là đổi chác trong này. Có lẽ những điều này giúp chúng ta hiểu thêm Thánh Phaolô khi ngài nói «cơn thịnh nộ của Thiên Chúa». (c.9) Khi chúng ta dấn thân trên con đường sai hướng, chúng ta quay lưng lại Chúa và chúng ta có cảm tưởng như cơn thịnh nộ Chúa theo đuổi chúng ta. Nhưng khi chúng ta chịu khó ngước mắt lên thánh giá, chúng ta khám phá thật sự dung nhan Thiên Chúa tha thứ nơi Chúa Kitô, đó là Thiên Chúa tình yêu và tha thứ. Như sách Dacaria đã loan báo: «Chúng sẽ khóc than Đấng chúng đã đâm thâu» (Dr 12,10) Nhờ lời tha thứ và hòa giải của Ngài, trước mắt chúng ta không còn là hình ảnh một Thiên Chúa thịnh nộ, nhưng là dung nhan đích thực đầy yêu thương của Ngài được tỏ lộ. Kể từ nay như trong thánh thư gửi dân thành Roma, ngay trước bài đọc chúng ta: «Thiên Chúa đã đổ tình yêu của Người vào lòng chúng ta» (Rm 5,5). Điều này có nghĩa là trước khi Chúa Kitô đến, con tim chúng ta khép lại với tình yêu Thiên Chúa, nhưng từ nay tim chúng ta đã mở ra cho tình yêu Thiên Chúa có thể triển khai. Chúng ta được quay lại đúng đường, sự mật thiết với Chúa Ba Ngôi được gieo vào lòng chúng ta. Và Thánh Gioan loan báo ngay phần đầu Tin Mừng của ngài về Chúa Kitô: «Còn những ai đón nhận, tức là những ai tin vào danh Người, thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa.» (Ga 1,12)
Tác giả: Marie-Noëlle Thabut
Nguồn: L’intelligence des Ecritures, Socéval Editions
Dịch giả: E. Máccô Lương Huỳnh Ngân
.jpg)