Suy niệm Bài đọc 2 - Chúa Nhật XIV thường niên năm A - Rm 8, 18-23
CHÚA NHẬT XV MÙA THƯỜNG NIÊN
BÀI ĐỌC 2: Rm 8, 18-23
Bài trích thư Thánh Phao-lô Tông đồ gửi tín hữu Rô-ma
Thưa anh em,
18 Thật vậy, tôi nghĩ rằng: những đau khổ chúng ta chịu bây giờ sánh sao được với vinh quang mà Thiên Chúa sẽ mặc khải nơi chúng ta.
19 Muôn loài thọ tạo những ngong ngóng đợi chờ ngày Thiên Chúa mặc khải vinh quang của con cái Người.
20 Quả thế, muôn loài đã lâm vào cảnh hư ảo, không phải vì chúng muốn, nhưng là vì Thiên Chúa bắt chịu vậy; tuy nhiên, vẫn còn niềm trông cậy
21 là có ngày cũng sẽ được giải thoát, không phải lệ thuộc vào cảnh hư nát, mà được cùng với con cái Thiên Chúa chung hưởng tự do và vinh quang.
22 Thật vậy, chúng ta biết rằng: cho đến bây giờ, muôn loài thọ tạo cùng rên siết và quằn quại như sắp sinh nở.
23 Không phải muôn loài mà thôi, cả chúng ta cũng rên siết trong lòng: chúng ta đã lãnh nhận Thần Khí như ân huệ mở đầu, nhưng còn trông đợi Thiên Chúa ban cho trọn quyền làm con, nghĩa là cứu chuộc thân xác chúng ta nữa.
Chúng ta hãy tưởng tượng sự ra đời của một tuyệt tác nghệ thuật, một tượng đồng khổng lổ chẳng hạn. Tôi đang nghĩ đến một cây thánh giá bằng đồng lớn do một nhà điêu khắc Tiệp tặng cho một nhà thờ trong giáo phận của tôi; ngày nay nó tuyệt vời nhưng phải qua biết bao nhiêu khó nhọc, từ nhỏ đến lớn, để đạt đến điểm này! Ngay từ ngày đầu tiên, nghệ nhân đã biết mình đang đi đâu và sẽ cần rất nhiều kiên nhẫn và thời gian; sẽ phải trải qua nhiều giai đoạn, những bước khởi đầu thực hiện, có thể cả những thất bại nữa... Trong nhiều trường hợp, người ấy sẽ phải quy tụ quanh mình những cộng tác viên. Những người này sẽ phải chịu đựng những mệt nhọc và gian khổ, những rủi ro, mà không biết thật rõ công việc đôi khi bạc bẽo ấy sẽ đưa họ đến đâu. Vì chỉ có nghệ nhân là đã hình dung được tác phẩm khi hoàn thành. Còn vẻ đẹp đã thoáng thấy ấy, làm sao diễn tả được, làm sao chia sẻ được với các cộng tác viên của mình? Những người này sẽ phải tỏ ra rất tin tưởng mới có thể dấn thân vào công trình ấy.
Có thể so sánh công trình của Thiên Chúa với sự ra đời của một tuyệt tác nghệ thuật, hơn nữa Thánh Phaolô cũng có nói đến sự sinh nở. Vì tạo dựng không phải là một sự kiện của quá khứ; đó là một kế hoạch đang được thi công. Đến nay chỉ có Chúa mới có thể miêu tả công trình một khi hoàn tất. Ai đang hoàn tất công trình ấy? Mỗi người chúng ta, theo cách riêng nhỏ bé của mình, nhưng trên hết là Thần khí, Đấng thổi vào thế gian để thế gian quay về với Thiên Chúa. “Chúng ta đã lãnh nhận Thần Khí như ân huệ mở đầu, nhưng còn trông đợi Thiên Chúa ban cho trọn quyền làm con, nghĩa là cứu chuộc thân xác chúng ta nữa” (c. 23). Cũng nên hiểu rõ, chúng ta không chờ đợi được giải thoát khỏi thân xác; chính thân xác chúng ta, tức là trọn vẹn con người chúng ta, nay còn bị gông xiềng trói buộc, nghĩa là vẫn bị ràng buộc bởi tội lỗi, cuối cùng sẽ được cứu thoát, tự do, sống như con cái Thiên Chúa.
Phụng vụ nói rằng: “Chúng ta đã lãnh nhận Thần Khí như ân huệ mở đầu, nhưng còn trông đợi Thiên Chúa ban cho trọn quyền làm con” (c.23) phát biểu như thế cũng đã tuyệt vời rồi, nhưng cũng nên tìm hiểu các cách diễn đạt khác, vì thực tế điều Chúa hứa cho chúng ta, thực sự không thể diễn đạt được. Vì lẽ ấy bản dịch đại kết còn giữ cụm từ “sản phẩm đầu mùa”: “Chúng ta, là kẻ nhận được những sản phẩm đầu mùa của Thần Khí, rên xiết trong lòng chờ ngày được chấp nhận…”. Theo Thánh kinh cụm từ “sản phẩm đầu mùa” vừa là sự khởi đầu vừa là lời hứa về toàn bộ mùa gặt. Một hình ảnh đẹp đẽ để diễn tả rằng chúng ta đã có được lời hứa về sự cứu rỗi trọn vẹn,“Trông cậy như thế, chúng ta sẽ không phải thất vọng, vì Thiên Chúa đã đổ tình yêu của Người vào lòng chúng ta, nhờ Thánh Thần mà Người ban cho chúng ta.” (Rm 5,5). Và chúng ta có thể hiểu rằng chính vì chúng ta đã có được sản phẩm đầu mùa, vì chúng ta đã được tràn đầy Thần Khí, nên chúng ta rên xiết chờ ngày được thay đổi toàn diện.
“Người đã sai Chúa Thánh Thần như ân huệ khởi đầu đến với các tín hữu, để Chúa Thánh Thần kiện toàn công trình của Người nơi trần gian, và hoàn tất công việc thánh hóa”. “Công việc thánh hoá”, tức là mọi thay đổi. Hiện nay, công trình tạo dựng vẫn còn “bị trao vào quyền lực của hư vô”: sức mạnh phi thường đang làm sinh động toàn thể tạo thành nhiều khi lại trở thành sức mạnh tự hủy, chống lại chính nó, khiến tạo thành trở nên sân khấu của đủ mọi thứ bạo lực. Nhưng trong trời mới và đất mới mà chúng ta đang mong đợi - đúng hơn, đang hướng tới - sức mạnh ấy sẽ trở thành niềm say mê hiệp nhất: “Nhưng, theo lời Thiên Chúa hứa, chúng ta mong đợi trời mới đất mới, nơi công lý ngự trị.” (2Pr 3,13). Lúc ấy sự tạo dựng sẽ “được giải thoát, không phải lệ thuộc vào cảnh hư nát, mà được cùng với con cái Thiên Chúa chung hưởng tự do và vinh quang” (c. 21).
Có vẻ như Phaolô đang nói về toàn thể tạo thành và vũ trụ, chứ không chỉ nói về chúng ta. Ở điểm này, ngài chỉ lấy lại một chủ đề quen thuộc đối với những con người của Kinh thánh: chẳng hạn, sự bất hòa do lựa chọn sai lầm của Ađam gây ra đã kéo theo cả khu vườn, nghĩa là toàn thể tạo thành, rơi vào hỗn mang: “Đất đai bị nguyền rủa vì ngươi” (St 3,17). Ngược lại, một khi sự công chính ngự trị trên trái đất, chẳng những con người mà cả súc vật cũng sẽ có hòa bình. Bởi vì loài người là một phần của vũ trụ và không thể tồn tại nếu thiếu nó. Đó là ý nghĩa của bài dụ ngôn tuyệt vời của ngôn sứ Isaia: “Bấy giờ sói sẽ ở với chiên con, beo nằm bên dê nhỏ. Bò tơ và sư tử non được nuôi chung với nhau, một cậu bé sẽ chăn dắt chúng. Bò cái kết thân cùng gấu cái, con của chúng nằm chung một chỗ sư tử cũng ăn rơm như bò. Bé thơ còn đang bú giỡn chơi bên hang rắn lục, trẻ thơ vừa cai sữa thọc tay vào ổ rắn hổ mang. Sẽ không còn ai tác hại và tàn phá trên khắp núi thánh của Ta, vì sự hiểu biết ĐỨC CHÚA sẽ tràn ngập đất này, cũng như nước lấp đầy lòng biển” (Is 11, 6-9) [Xem thêm (Is 65,17) trong suy niệm Thánh vịnh 64/65 cùng Chúa Nhật này].
Cùng với sự phục sinh con cháu Ađam sẽ có đổi mới mọi sự: “Muôn loài thọ tạo những ngong ngóng đợi chờ ngày Thiên Chúa mặc khải vinh quang của con cái Người… tuy nhiên, vẫn còn niềm trông cậy… là có ngày cũng sẽ được giải thoát mà được cùng với con cái Thiên Chúa chung hưởng tự do và vinh quang” (cc. 19-21)
So với những cộng sự thông thường của nghệ nhân chúng ta có một đặc ân vô cùng lớn. Chúng ta được thấy trước tác phẩm khi hoàn tất: “Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta. Chúng tôi đã được nhìn thấy vinh quang của Người, vinh quang mà Chúa Cha ban cho Người, là Con Một đầy tràn ân sủng và sự thật.” (Ga 1,14)
Tác giả: Marie-Noëlle Thabut
Nguồn: L’ intelligence des Ecritures, Socéval Editions
Dịch giả: E. Máccô Lương Huỳnh Ngân
.jpg)
.jpg)