Suy niệm Bài đọc 2 - Chúa Nhật XXV thường niên năm A - Pl 1, 20c-24. 27a - Tất cả vì Tin Mừng

0 /5
1 người đã bình chọn
Đã xem:  | Cập nhật lần cuối:2026-09-18 15:56:02  | RSS

BÀI ĐỌC 2 CN XXV THƯỜNG NIÊN NĂM A (Pl 1, 20c-24. 27a)

« Đối với tôi, sống là Đức Ki-tô »

Trích thư Thánh Phao-lô gửi tín hữu thành Phi-líp-phê 

20 Đó là điều tôi đợi chờ và hy vọng. Sẽ không có gì làm cho tôi phải hổ thẹn, trái lại tôi hoàn toàn vững tin. Bây giờ cũng như mọi lúc, Đức Ki-tô sẽ tỏ bày quyền uy cao cả của Người nơi thân xác tôi, dù tôi sống hay tôi chết:

21 vì đối với tôi, sống là Đức Ki-tô, và chết là một mối lợi.

22 Nếu sống ở đời này mà công việc của tôi được sinh hoa kết quả, thì tôi không biết phải chọn đàng nào.

23 Vì tôi bị giằng co giữa hai đàng: ao ước của tôi là ra đi để được ở với Đức Ki-tô, điều này tốt hơn bội phần:

24 nhưng ở lại đời này thì cần thiết hơn, vì anh em.

27 Chỉ có một điều là anh em phải ăn ở làm sao cho xứng với Tin Mừng của Đức Ki-tô

Đọc thư Thánh Phaolô gửi tín hữu Philípphê, lúc nào cũng rất cảm động: Thư của ngài vừa chan chứa lòng nhiệt thành đối với sứ vụ và tình yêu say mê dành cho Đức Kitô, vừa đầy tình quyến luyến huynh đệ, đơn sơ đối với những người anh em ngài đã gặp và gắn bó tại Philípphê. Vì thế, trong bức thư này, những đề tài thần học được triển khai rất sâu sắc, đồng thời cũng xen lẫn những tâm sự đầy chất nhân bản của một con người, như bất cứ ai vẫn thường thổ lộ lòng mình với những người bạn thân thiết.

«Dù tôi sống hay tôi chết» (c. 20). Thánh Phaolô đang ở tù, rõ ràng là thế, nhất là qua phần sau của bức thư, nhưng không ai biết chính xác ngài đang bị giam ở đâu: có lẽ tại Rôma, hoặc trong lần đầu ngài bị giam ở Êphêsô. Vụ án của ngài rõ ràng đã bắt đầu; ngài đang chờ tuyên án và biết mình có nguy cơ bị kết án tử hình. «Đức Ki-tô sẽ tỏ bày quyền uy cao cả của Người nơi thân xác tôi, dù tôi sống hay tôi chết» (c. 20). Cụm từ «thân xác» ở đây chỉ toàn diện con người của ngài. Nếu được thả, ngài có thể tiếp tục lên đường rao giảng Tin Mừng. Nhưng ngay cả trong thời gian bị giam cầm, hay khi ra trước tòa án, ngài vẫn có thể làm chứng cho Đức Kitô. Thánh nhân đã viết điều này ở một đoạn trước: «Đến nỗi tại dinh vua quan cũng như ở mọi nơi khác, người ta đều hiểu rõ là chính vì Đức Ki-tô mà tôi mang xiềng xích. Vì thấy tôi bị xiềng xích, phần đông các anh em có lòng tin cậy vào Chúa đã tỏ ra bạo dạn hơn để rao giảng lời Thiên Chúa mà không chút sợ hãi» (Pl 1,13-14).

Còn hơn thế nữa, ngài vui mừng khi biết rằng có những người, tuy không mấy thiện chí, đã lợi dụng lúc ngài vắng mặt để tự xưng là những người rao giảng Tin Mừng, như thể thay thế vị trí của ngài. Nhưng Thánh Phaolô không bận tâm đến điều đó. Ngài chỉ nghĩ một điều: miễn là Đức Ki-tô được loan báo, thì dù bằng cách nào, ngài vẫn vui mừng. Danh dự của bản thân, vị trí của mình, hay cả sự sống và cái chết của mình, tất cả đều trở thành thứ yếu trước một điều duy nhất: Đức Ki-tô phải được loan báo.

Nếu ngài bị kết án tử hình, việc ngài đối diện với cái chết vì đạo sẽ trở thành một chứng tá tột đỉnh cho niềm tin của các Kitô hữu vào sự Phục Sinh. Thật đáng ngạc nhiên trước sự thản nhiên và đầy tự tin của những Kitô hữu thời sơ khai khi phải đối diện với cái chết vì đức tin. Trong khi những kẻ bách hại mong bóp nghẹt Kitô giáo vừa mới nảy sinh, thì chính lòng tự tin ấy lại trở thành dịp để nhiều người được hoán cải.

Điều đó có nghĩa là: dù chuyện gì xảy ra đi nữa, tất cả đều góp phần làm cho Tin Mừng được loan báo và phát triển. Và đó mới là điều đáng kể trước mắt Thánh Phaolô. Điều này chẳng làm chúng ta ngạc nhiên nơi một vị Tông đồ… Tiêu chuẩn của người Tông đồ chính là chỉ có một mục đích duy nhất: rao giảng Tin Mừng! Còn đối với chúng ta, dù không phải đối diện với những hoàn cảnh đặc biệt như thế, chúng ta vẫn có thể nhớ rằng đời sống thực tế của mình có thể tôn vinh Thiên Chúa, nghĩa là làm biểu lộ sự cao cả của Ngài, trong mọi hoàn cảnh.

Thánh Phaolô tiếp: «Đối với tôi, sống là Đức Ki-tô, và chết là một mối lợi.» (c.21). Có thể hiểu câu này theo nghĩa: «Đối với tôi, sống sung mãn là sống trong Đức Ki-tô», hay đơn giản hơn: «Lẽ sống của tôi là Đức Ki-tô». Quả thật, đối với Thánh Phaolô, đời sống chỉ đạt tới sự viên mãn trong sự kết hợp trọn vẹn với Đức Kitô; vì thế, ngay cả cái chết cũng trở thành một mối lợi. Sau đó, ngài nói rõ hơn: «Ao ước của tôi là ra đi để được ở với Đức Ki-tô, điều này tốt hơn bội phần.» (c.23).

Ở đây, chúng ta nhận ra tiếng vang của một mối liên kết mật thiết nối kết người tín hữu với Đức Kitô. Thánh Phaolô đã diễn tả điều này không biết bao nhiêu lần trong các thư của ngài. Một trong những đề tài lớn trong tư tưởng của ngài chính là ơn gọi của chúng ta: trở nên một với Đức Kitô và được quy tụ trong Người. Chẳng hạn, trong thư gửi tín hữu Côlôxê, ngài viết: «Vì Thiên Chúa đã muốn làm cho tất cả sự viên mãn hiện diện ở nơi Người» (Cl 1,19). Và trong thư gửi tín hữu Êphêxô, chúng ta gặp một lời có thể xem như chìa khóa để hiểu toàn bộ mầu nhiệm ấy: «Người cho ta được biết thiên ý nhiệm mầu: … quy tụ muôn loài trong trời đất dưới quyền một thủ lãnh là Đức Ki-tô.» (Ep 1,9-10).

Nhân đây, tôi xin lưu ý rằng, đối với Thánh Phaolô, cái chết là con đường đưa chúng ta đến sự kết hiệp hoàn toàn với Đức Kitô; và dường như ngài không đặt ra một thời hạn nào cho điều đó. Đây là điều ngài tuyên bố trong thư gửi tín hữu Côrintô «Vậy, chúng tôi luôn mạnh dạn, và chúng tôi biết rằng: ở lại trong thân xác này là lưu lạc xa Chúa, vì chúng ta tiến bước nhờ lòng tin chứ không phải nhờ được thấy Chúa... Vậy, chúng tôi luôn mạnh dạn, và điều chúng tôi thích hơn, đó là lìa bỏ thân xác để được ở bên Chúa» (2 Cr 5,6-8).

Không vì thế, Thánh Phaolô không «bỏ thuyền», và thú nhận ngài bị giằng co đôi bên: «Vì đối với tôi, sống là Đức Ki-tô, và chết là một mối lợi. Nếu sống ở đời này mà công việc của tôi được sinh hoa kết quả, thì tôi không biết phải chọn đàng nào. Nhưng ở lại đời này thì cần thiết hơn, vì anh em.» (c.21-23). Điều này không có nghĩa là không ai có thể thay thế ngài được, vì ngài biết rằng chính Chúa Kitô tác động trong lòng các tín hữu… Nhưng ngài hết lòng mong muốn hiện diện nơi ngài phải có mặt. Thật ra, không phải là một trường hợp bối rối lương tâm, vì thánh nhân biết không phải ngài quyết định cho bản thân mình. Nhưng luận cứ của ngài là một mẫu gương của sự hy sinh quên mình, đúng nghĩa của nó, với ý nói là điều quan tâm duy nhất của ngài là sứ mạng cho những kẻ ngài được giao phó.

Để kết thúc, Thánh nhân trở về với họ: «Chỉ có một điều là anh em phải ăn ở làm sao cho xứng với Tin Mừng của Đức Ki-tô» (c.27). Đây là cả một chương trình! Nhìn lại hai điều cùng một lúc, trường hợp lương tâm của Thánh Phaolô và lời khuyên bảo cho dân thành Philípphê, chúng ta thấy trước mặt ngài thế nào là cuộc sống xứng đáng với Tin Mừng: Rất đơn giản thôi, đó là tận hiến cho việc rao giảng Tin Mừng.

Tác giả:Marie-Noëlle Thabut 
Nguồn: L’intelligence des Ecritures, Socéval Editions
Dịch giả: E. Máccô Lương Huỳnh Ngân