Suy niệm Bài đọc 2 - Chúa Nhật VI Phục sinh năm A - 1Pr 3, 15-18 - Thần Khí Sự Sống

0 /5
1 người đã bình chọn
Đã xem:  | Cật nhập lần cuối: 2026-05-08 16:02:07  | RSS

BÀI ĐỌC II: 1Pr 3, 15-18

Bài trích thư thứ nhất của Thánh Phê-rô Tông đồ

15 Đức Ki-tô là Đấng Thánh, hãy tôn Người làm Chúa ngự trị trong lòng anh em. Hãy luôn luôn sẵn sàng trả lời cho bất cứ ai chất vấn về niềm hy vọng của anh em.

16 Nhưng phải trả lời cách hiền hoà và với sự kính trọng. Hãy giữ lương tâm ngay thẳng, khiến những kẻ phỉ báng anh em vì anh em ăn ở ngay thẳng trong Đức Ki-tô, thì chính họ phải xấu hổ vì những điều họ vu khống,

17 bởi lẽ thà chịu khổ vì làm việc lành, nếu đó là ý của Thiên Chúa, còn hơn là vì làm điều ác.

18 Chính Đức Ki-tô đã chịu chết một lần vì tội lỗi -Đấng Công Chính đã chết cho kẻ bất lương- hầu dẫn đưa chúng ta đến cùng Thiên Chúa. Thân xác Người đã bị giết chết, nhưng nhờ Thần Khí, Người đã được Phục sinh.

Nếu phải tóm tắt bài đọc trên đây, chúng ta có thể nói rằng: hỡi anh em, bây giờ đến lượt anh em phải ăn ở sao cho giống Chúa Kitô đã cư xử. Ngài cũng bị kết án, vu khống, đe dọa, nhưng Ngài không đi chệch hướng; đến lượt mình, anh em phải có khả năng phản ứng lại đối thủ của mình.

Từ đoạn này - không có thêm thông tin chính xác nào về những người đối thoại với Thánh Phêrô - có thể luận ra các ông phải chịu nhiều điều phật ý và những lời chế nhạo từ những dân ngoại. Họ không bị bách hại công khai nhưng bị chống đối ngầm; họ phải giải thích, mỗi lần từ chối vài hành động của người ngoại, ví dụ như hiến tế cho các thần linh Đức Ki-tô là Đấng Thánh, hãy tôn Người làm Chúa ngự trị trong lòng anh em (c. 15). Tám trăm năm trước, Isaia đã nói điều tương tự với vua Akhát, người thiếu đức tin: “Chính Đức Chúa các đạo binh là Đấng các ngươi phải nhìn nhận là thánh. Chính Người là Đấng các ngươi phải sợ, chính Người là Đấng các ngươi phải kinh hãi” (Is 8,13). Đó là cách nói: đừng tin vào ai khác. Chắc chắn, lời khuyên ấy vẫn còn giá trị đến ngày nay cho chúng ta: Kitô hữu không sợ ai hết: đức tin và lòng trông cậy nơi Chúa phải kiên định, không lay chuyển.

Giai đoạn đầu tiên: đó là điều xảy ra thâm sâu trong lòng chúng ta khi cầu nguyện: “Đức Ki-tô là Đấng Thánh, hãy tôn Người làm Chúa ngự trị trong lòng anh em” (c. 15). Giai đoạn thứ hai, là dám nói lên lòng cậy trông chúng ta, sẵn sàng trình bày điều chúng ta nóng lòng mong đợi. “Hãy luôn luôn sẵn sàng trả lời cho bất cứ ai chất vấn về niềm hy vọng của anh em” (c. 15). Trong câu này chúng ta chỉ thường nhớ phần đầu… “Hãy luôn luôn sẵn sàng trả lời…”, thế nhưng Thánh Phêrô khuyên chúng ta không nên nói trước. Đối với ngài, chúng ta chỉ chú tâm trả lời các câu hỏi của người chung quanh. Và những câu hỏi ấy chỉ nảy sinh khi tất cả cuộc sống của chúng ta là chứng tá cho niềm trông cậy: khi ấy những người thấy chúng ta sống, thế nào cũng đặt câu hỏi từ đâu chúng ta có lòng cậy trông bất diệt. Chúng ta chỉ có thể làm chứng về Chúa Giêsu Kitô nếu tiên vàn chúng ta sống và trải nghiệm hy vọng.

Có lẽ phải hiểu trong hướng ấy câu sau đây của Chúa Giêsu: “Cũng vậy, ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em, Đấng ngự trên trời” (Mt 5,16). Anh em hẳn biết câu nói của Đức Giáo Hoàng Phaolô VI, là cách nói khác cùng một đề tài: “Người thời đại chúng ta cần những chứng nhân hơn những người thầy… và họ nghe những người thầy chỉ khi những người này là chứng nhân”.

Người Kitô hữu hướng lòng trông cậy về điều gì? - Đó là chiến thắng sự dữ. Thánh Phêrô diễn giải ở đây cho độc giả câu khích lệ của Chúa Kitô để lại cho các Tông đồ: “Can đảm lên! Thầy đã thắng thế gian” (Ga 16,33). Điều thế gian chờ đợi chúng ta làm chứng là cho thấy sự dữ không phải là định mệnh: thế gian chờ đợi chúng ta không bao giờ buông tay trước sự dữ, hận thù và bạo lực.

Chứng nhân không khoa trương: “Nhưng phải trả lời cách hiền hoà và với sự kính trọng” như Thánh Phêrô nói. Sự hiền hoà và kính trọng ấy phải luôn luôn có trong chúng ta, giúp chúng ta có thể hiểu câu: “Hãy giữ lương tâm ngay thẳng, khiến những kẻ phỉ báng anh em phải xấu hổ” (c. 16), “chính họ phải xấu hổ”, hiển nhiên, chúng ta không thể nghĩ rằng những người Kitô hữu, sống theo điều răn yêu thương của Chúa Kitô, không có mục tiêu nào khác ngoài việc làm xấu hổ người khác, theo nghĩa mà chúng ta hiểu. Ở đây có nghĩa là, đưa ra lời chứng về đức tin, đức cậy và tình yêu thương lẫn nhau để người khác nghi ngờ lời vu khống của họ. Có thể sau đó họ sẽ mở lòng hoán cải. “Và anh em sẽ bị điệu ra trước mặt vua chúa quan quyền vì Thầy để làm chứng cho họ và các dân ngoại được biết” (Mt 10,18).

Dựa trên điều này, người ta có thể nhận ra sự suy niệm của Thánh Phêrô được lấy cảm hứng nhiều như thế nào từ những bài ca của Người Tôi Trung trong sách tiên tri Isaia.

Suốt chiều dài của bốn bài ca vẽ lên dung nhan - mẫu người tín hữu: được Lời Chúa dạy dỗ, sống mật thiết với Chúa và đặt hết tin tưởng nơi Ngài. “Nó sẽ không kêu to, không nói lớn” (Is 42,2) nhưng kiên vững, không lay chuyển “Nó không yếu hèn, không chịu phục” (Is 42,4); “này Ta đặt ngươi làm ánh sáng muôn dân, để ngươi đem ơn cứu độ của Ta đến tận cùng cõi đất” (Is 49,6). “Có Đức Chúa là Chúa Thượng phù trợ tôi, vì thế, tôi đã không hổ thẹn” (Is 50,7); sau cùng “người mang lấy tội muôn người, và can thiệp cho những kẻ tội lỗi” (Is 53, 12). Để đáp lại, Thánh Phêrô quả quyết: Chính Đức Ki-tô đã chịu chết một lần vì tội lỗi (c. 18). Cách nói “một lần” này là tiếng vang chiến thắng. Thế giới sự dữ và tội lỗi vĩnh viễn thất bại trong sự vâng lời của Người Con.

“Thân xác Người đã bị giết chết, nhưng nhờ Thần Khí, Người đã được Phục sinh” (c. 18): cụm từ “thân xác”, theo ngôn ngữ Thánh Kinh, là những “yếu đuối loài người”, vốn phải chết. Kẻ thù chỉ có thể tiếp cận tới đó; chúng không thể làm gì chống lại được Thần Khí tình yêu, đó chính là nguyên tắc của cuộc sống: bởi vì Chúa Giêsu đầy Thần Khí Thiên Chúa, sự chết không thể nào giữ Ngài trong quyền lực của nó được, như Thánh Phaolô nói. Trái lại Thần khí sẽ làm Ngài bước qua sự chết và làm nảy sinh nơi Ngài sự sống, bởi vì Thần Khí, Đấng đã tỏ mình ra trên Người vào ngày Người chịu phép rửa là Thần Khí sự sống: “Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn” (Mt 10,28). Chính Thần Khí ấy đã ngự trong chúng ta ngày chúng ta nhận lãnh Bí tích Rửa tội: kể từ nay chúng ta biết rằng ngày chúng ta phải đối đầu với sự chết trong thân xác, như Chúa Kitô, Thần Khí sẽ trả lại cho ta sự sống như Ngài. Đó là đỉnh cao lòng cậy trông của chúng ta.

Tác giả: Marie-Noëlle Thabut
Nguồn: L’ intelligence des Ecritures, Socéval Editions
Dịch giả: E. Máccô Lương Huỳnh Ngân