Ngôi nhà Bêtania đón tiếp phụ nữ đơn thân và trẻ bị bỏ rơi

[ Điểm đánh giá5/5 ]1 người đã bình chọn
Đã xem: 140 | Cập nhật lần cuối: 10/8/2019 11:43:45 PM | RSS | Bản để in | Bản gửi email

Ông Giuseppe Dolfini cùng với vợ là bà Silvia Terranera mở một ngôi nhà dành cho hoạt động bác ái, với tên gọi “Nhà Bêtania”, gợi nhớ lại câu chuyện trong Tin Mừng Chúa Giêsu và môn đệ được hai chị em Matta và Maria đón tiếp tại làng Bêtania. Tính đến năm nay Nhà Bêtania đã hiện diện được 26 năm. Đây là một địa chỉ dành cho rất nhiều phụ nữ đơn thân cùng với con của họ, các trẻ em bị bỏ rơi. Và đây cũng là nơi giúp cho những gia đình muốn chia sẻ với hai ông bà, đến nhận các em mồ côi làm con nuôi.

Câu chuyện bắt đầu vào năm 1975, sau khi cử hành hôn lễ ông Giuseppe và bà Silvia từ Milano chuyển đến Rôma sinh sống. Cuộc sống hôn nhân của hai người diễn ra bình thường. Nhưng rồi một đêm kia một chuyện xãy đến đã làm đảo lộn cuộc sống cũng như những kế hoạch của hai người. Ông Giuseppe kể lại: “Đêm đó, khi chuẩn bị đi ngủ chúng tôi nghe tiếng cãi nhau của một cặp vợ chồng trong một căn hộ gần bên. Chẳng có ai can thiệp và tất nhiên cả chúng tôi cũng chẳng muốn liên can đến họ. Nhưng rồi đêm đó chúng tôi không yên giấc. Ngày hôm sau chúng tôi quyết định đến gia đình đó để tìm hiểu.

Chúng tôi gõ cửa và một người đàn ông ra mở cửa. Sau những lời thăm hỏi ông cho chúng tôi biết sau cuộc cãi vã tối qua vợ ông đã đi xa, bỏ lại ông cùng với hai đứa con, một đứa 2 tuổi và đứa còn lại 5 tuổi. Ông rất thất vọng vì ông không biết phải làm gì cho chúng. Ông cho biết buổi sáng ông thức dạy sớm để chuẩn bị cho công việc. Ngay lập tức tôi trả lời ông một cách tự nhiên rằng tôi có thể đến nhà ông vào buổi sáng để chuẩn bị mọi thứ cho hai đứa con như cho chúng ăn sáng và đưa chúng tới trường và chiều đến đưa chúng về nhà. Như thế công việc này của chúng tôi diễn ra khoảng 1 năm rưỡi cùng với sự sẵn sàng trợ giúp của những gia đình khác.

Ngôi nhà Bêtania được khai sinh 20 năm sau đó khi ông Giuseppe về hưu và bà Silvia sinh được 4 người con. Qua việc này ông xác tín rằng Thiên Chúa kêu gọi con người cộng tác với Ngài trong kế hoạch cứu rỗi nhân loại bằng nhiều cách thức khác nhau. Thiên Chúa cũng chỉ cho thấy con đường để đáp trả tiếng Chúa, đôi khi không được rõ ràng. Thực vậy, qua câu chuyện của người đàn ông năm đó giúp cho ông Giuseppe hiểu ý Chúa trên cuộc đời ông: khả năng nắm bắt các dấu chỉ, không quay lại nhìn đàng sau, cần đưa ra những câu trả lời và hành động cụ thể cho các tình huống khẩn cấp trong cuộc sống, ngay cả khi phải phải hy sinh, nhưng cần phó thác vào Thiên Chúa Quan Phòng.

Đối với ông rõ ràng không có gì xảy đến tình cờ. Gia đình của hai ông bà được xây dựng dựa trên một một nền tảng đức tin của đời sống hàng ngày và hoạt động bác ái, loan báo Tin Mừng. Bởi thế, không ngạc nhiên từ tình yêu hôn nhân, sau nhiều sáng kiến trong lãnh vực mục vụ gia đình, trong việc hổ trợ các hoàn cảnh khó khăn ở Milano và Rôma, một kinh nghiệm đã được mở ra cho tha nhân.

Mở lòng, mở cửa trước hết cho trẻ em, giao phó chúng cho các gia đình chăm sóc và tiếp theo là kinh nghiệm mời các gia đình tham gia, kêu gọi sự trợ giúp của tình nguyện viên. Tại Nhà Bêtania nhiều người đã tìm được một cộng đoàn, nơi đây họ sống trải nghiệm sự đón tiếp và tình liên đới. Chính Giáo hội Italia đã mời hai ông bà chia sẻ kinh nghiệm về Ngôi nhà Betania tại Hội nghị năm 1995 và chính ông Mattarella, Tổng thống Italia đã trao cho hai ông bà một vinh dự cao quý của Cộng hòa. Nhưng đối với hai ông bà một vinh dự cao quý hơn đó là trong Ngôi nhà này họ được phép có một không gian nhỏ dành cho Chúa Giêsu Thánh Thể, một “đặc ân” không phải ai cũng được. Chính nơi đây hai ông bà tìm được sức mạng và niềm tin vững bước

Trong nhiều năm qua hai ông bà không trực tiếp coi sóc Ngôi nhà Betania và các cơ sở khác nữa. Hai ông bà nhường phần việc này cho một gia đình trẻ khác và sống trong một căn nhà nhỏ khác. Tất cả biết hai ông bà ở đó, như một ngọn hải đăng. Một mẫu gương để mọi người noi theo và tìm đến xin lời khuyên về những vấn đề khó giải quyết trong cuộc sống.

Đối với những người đang hiện diện tại Nhà Betania, sự ra đi của ông để lại một khoảng trống không thể lấp đầy. Khi được hỏi về con người của ông, mọi người nói rằng cần phải có nhiều thời gian để liệt kê các nhân đức của ông: một người hiếu khách, luôn quan tâm đến người khác, khả năng giữ bình tĩnh, một cách bình tĩnh khôn ngoan ngay cả trong những lúc tế nhị; một người ít nói, yêu thiên nhiên núi rừng, một tâm hồn rộng lớn, sống tinh thần các Mối phúc của Tin Mừng. Nhưng di sản to lớn ông để lại đó là tất cả những gì ông đã làm. Bởi vì hạt giống rơi vào đất tốt sẻ sinh nhiều bông hạt.

Chúa Giêsu được đón tiếp tại làng Bêtania

Vào ngày 30 tháng 4 năm 2019 ông Giuseppe Dolfini đã ra đi khi vừa mới tổ chức sinh nhật lần thứ 90. Trước đó mặc dù phải chịu đựng những cơn đau thể xác nhưng ông vẫn cố gắng mừng sinh nhật cùng với những người bạn trong Nhà Bêtania.

Ngọc Yến

Nguồn: Vaticanews