Một mối tình

[ Điểm đánh giá5/5 ]1 người đã bình chọn
Đã xem: 1488 | Cập nhật lần cuối: 6/10/2015 10:19:15 AM | RSS

Thế là đã hết! Tiếng của Hải cất lên trong nỗi buồn và tuyệt vọng khi anh nhận được những dòng tin nhắn của Thư trong điện thoại: “Anh đừng tìm em nữa, một người con gái hư hỏng như em không xứng đáng nhận được tình yêu cao cả của anh đâu. Em cảm thấy hạnh phúc khi được anh yêu thương và đón nhận em dù em đang ở trong hoàn cảnh này, nhưng em không thể ở lại đây được nữa. Chào anh nhe! Anh giữ gìn sức khỏe và tìm cho mình một người con gái nết na đức hạnh và kết hôn với cô ấy”. Những dòng tin nhắn làm cho trái tim của Hải đau nhói và thương Thư quá đỗi.

Một mối tìnhThư và Hải thương nhau đã lâu rồi. Khi còn là bạn học phổ thông cùng trường, hai đứa đã quen nhau rồi. Vì là học chung lớp và cùng theo đạo Công Giáo nên hai đứa quý mến nhau lắm. Thư được sinh ra trong một gia đình gia giáo, mẫu mực. Bản thân Thư cũng là một người con gái ngoan. Thư học giỏi và là một người con gái đẹp người đẹp nết. Là con gái út trong gia đình nên cũng được ba mẹ nuông chiều và các anh chi yêu thương. Nhưng không vì thế mà cô tỏ ra hư hỏng hay tiểu thư đài các. Khi lên cấp III thì cô càng dễ thương và được các chàng trai để ý, nhưng Thư vẫn không để ý đến ai ngoại trừ Hải. Có lẽ cái duyên Công Giáo đã làm nên tình bạn thắm thiết giữa Thư và Hải.

Sau khi tốt nghiệp 12 xong, Thư tiếp tục sự nghiệp của mình ở giảng đường đại học. Một tương lai rạng rỡ đang đến với cô. Một người con gái có thể nói là đầy đủ tài sắc. Còn Hải thì ở nhà với mẹ, vì gia đình Hải có hai anh em. Ba của Hải mất sớm nên gia đình có 3 mẹ con sống nương tựa lẫn nhau. Anh của Hải thì học xong đại học nên ở lại Sàigòn làm luôn. Thế là trách nhiệm chăm sóc mẹ đặt nặng lên vai Hải. Hải là một thanh niên hiền lành chăm chỉ, mọi công việc trong nhà ngoài rẫy đều một mình anh làm. Hiểu được mẹ đã vất vả cho hai anh em ăn học qua bao nhiêu năm tháng nên anh thương mẹ rất nhiều. Anh lo lắng cho mẹ từng cái ăn, cái mặc và đến cả giấc ngủ. Không bao giờ anh đi ngủ trước khi mẹ chưa ngủ. Nhìn vào anh, ta thấy một con người mẫu mực và đầy tình yêu thương dành cho người khác.

Thế rồi thời gian cũng dần trôi qua đi, thấm thoát đã 4 năm. Trong thời gian 4 năm đó Thư và Hải cũng không thường xuyên liên lạc vì cuộc sống của mỗi người mỗi khác, người thì lo học, kẻ thì lo làm, vì thế mà sự quan tâm thăm hỏi không được nhiều. Nhưng khi biết tin Thư đã trở về nhà sau khi tốt nghiệp đại học thì Hải đã đến thăm và chia sẻ niềm vui của người bạn đã bao năm xa cách. Qua đó có thể nói tình cảm giữa Thư và Hải vẫn còn dành cho nhau nhiều. Nhưng thời gian đâu có dừng lại để chờ đợi một ai. Nó cứ lặng lẽ trôi một cách êm đềm, rồi đến ngày Thư cũng phải đi tìm tương lai cho mình. Thư muốn bay vào những thành phố lớn để thực hiện ước mơ của mình và tìm cho mình một sự nghiệp sau 4 năm vất vã đèn sách miệt mài. Ở nơi vùng quê của tỉnh lẻ này không có chỗ cho cô tìm việc làm phù hợp. Chẳng bao lâu sau cuộc gặp gỡ ấy, Thư và Hải đã phải nói lời tạm biệt nhau. Thư lại khăn gói lên đường bay vào Sàigòn để tìm việc. Hải lại quay về với cuộc sống của một người con hiếu thảo, sáng vác cuốc vào rẫy, chiều về chăm sóc mẹ và vườn nhà. Hải cũng đã đến tuổi lập gia đình và tìm hạnh phúc cho bản thân nhưng có một điều gì đó như đang ngăn cản Hải. Với một con người như thế thì Hải không thiếu gì các cô gái đẹp theo đuổi và ước mơ có được anh. Thế nhưng cái duyên vẫn chưa đến!

Mẹ của anh cũng đã nhiều lần hỏi anh về vấn đề này nhưng anh chỉ cười và nói: Con chưa muốn mẹ ạ! Làm cha làm mẹ chỉ mong con cái mình hạnh phúc và tìm được một chổ để dừng chân, cũng muốn có cháu để mà bồng mà ẵm. Đó là hạnh phúc và là lẽ thường của cuộc sống. Đôi lúc các bậc cha mẹ vẫn thường nói chuyện với nhau rằng: Bọn trẻ bây giờ khó hiểu lắm! Sao mà khác với chúng ta ngày xưa quá. Ngày trước thấy nhà ai có con gái đã đến tuổi lấy chồng là bao nhiêu chàng trai đến nhà chơi. Con trai thì háo hức để mà chiếm được các cô nàng ấy, có khi còn xảy ra các cuộc so tài chỉ vì cùng chung một đối tượng. Ngày nay thì con trai ở nhà để chờ con gái đến chơi. Thật là không hiểu nỗi! Đôi lúc mẹ của Hải cũng buồn vì trong nhà chỉ có hai mẹ con. Đi ra đi vào lại đụng nhau cũng chán. Những ngày lễ nhà người ta thì đông vui còn nhà Hải thì vẫn cứ như mọi ngày, nếu bạn bè của Hải không đến chơi. Anh của Hải thì một năm về được 1 đến 2 lần, chủ yếu là vào những dịp tết hay có đám cưới của người thân và bạn bè. Lúc còn ở nhà thì Thư cũng đã đến nhà của Hải chơi vài lần rồi. Mẹ của Hải cũng đã hỏi thăm Thư dạo này thế nào? Hải nói với mẹ là Thư đang làm việc ở Sàigòn. Chúng con chỉ liên lạc với nhau trên điện thoại khi có dịp thôi.

Khoảng 5 tháng sau, Thư trở về nhà để giúp gia đình thu hoạch mùa cà phê vì gia đình Thư cũng không còn ai phụ giúp việc nấu ăn và các công việc lặt vặt. Được biết tin Thư trở về nhà thì Hải lại lên thăm và cũng hẹn hò để uống cà phê. Thư và Hải vẫn giữ được một tình bạn thân thiết như trước. Nhưng dần dần thì tình cảm giữa hai người cũng nảy sinh. Gia đình của hai người cũng đã biết và không ngăn cản sự đi lại của cả hai. Bỗng một ngày Thư không thể giấu gia đình và Hải được nữa vì cái bụng nay đã dần dần to ra rồi. Thư đã thú thật với gia đình trước. Thư vừa nói vừa quỳ xuống trước mặt ba mẹ. Con xin ba mẹ đánh phạt con vì con đã làm cho gia đình mình mang tiếng và ba mẹ phải nhục nhã xấu hổ trước mọi người. Con đã lầm lỡ vì đã không nghe lời căn dặn của ba mẹ mà phải nhận lấy hậu quả này. Ba mẹ của Thư như chết ngất trước hoàn cảnh của con, vừa tức giận nhưng cũng thương xót cho con mình. Thư xin ba mẹ cho cô kể rõ sự tình để ba mẹ biết và trách phạt cô thế như thế nào cũng được. Thư nói: Cái thai này con thật sự không biết là của ai. Trong một lần công ty con tổ chức liên hoan tại một nhà hàng nọ, sau khi ăn uống xong chúng con có đi hát Karaoke, khi tỉnh dậy thì con thấy mình đang nằm một mình trong khách sạn. Con hiểu rõ sự tình đã xảy đến với con, con định tìm đến cái chết nhưng vì con nghĩ đến ba mẹ và mọi người nên con cố gắng sống cho đến ngày hôm nay và muốn được thưa với ba mẹ mọi chuyện. Ôm con trong lòng, mẹ của Thư khóc thương con đã chịu đựng đau khổ trong suốt thời gian qua một mình. Còn ba của Thư thì buồn bã lặng lẽ bước đi. Cái buồn của ông không được thể hiện bằng tiếng khóc nhưng là bằng sự chịu đựng âm thầm của một trái tim có lẽ đã trải qua nhiều đau khổ rồi. Một ngày sau, mọi người trong gia đình của Thư đã có mặt đông đủ để cùng nhau dàn xếp cho Thư. Là một gia đình Công Giáo nên lương tâm không cho phép phá bỏ cái thai. Đó là một nền tảng đạo đức luân lý Kitô giáo. Sự sống phải được luôn bảo vệ cho dù là một bào thai vô tri vô giác. Nhưng gia đình của Thư cũng không thể để Thư ở nhà được vì tiếng tăm của gia đình. Bản thân Thư cũng không làm cho ba mẹ mình đi mà không ngước mặt lên nhìn bà con làng xóm. Mẹ của Thư thì muốn Thư ở nhà để mẹ con chăm sóc lẫn nhau. Các anh chị của Thư muốn đón em về nhà mình để mà giúp đỡ em trong lúc khó khăn. Còn Thư thì không muốn mình gây thêm rắc rối nào cho gia đình của ai nữa.

Chiều tối hôm ấy, trời Đắklắk vào tháng 12 lạnh và mưa, Thư đã lặng lẽ xếp đồ để ra đi một mình. Thư dự định sẽ vào một nơi nào đó trong Sàigòn để vừa làm vừa chờ ngày sinh. Thư viết một bức thư để lại cho ba mẹ và đã lặng lẽ ra đi trong chiều mưa lạnh lẽo. Đại ý của nội dung bức thư được viết như sau: “...Kính xin ba mẹ và anh chị thứ lỗi và hiểu cho con, vì con ra đi mà không một lời từ biệt. Con không đủ can đảm để đối diện với ba mẹ để nói lời từ biệt vì con sẽ không sống nỗi khi nhìn ba mẹ đau khổ vì con. Con sẽ tìm đến cái chết khi thấy những giọt nước mắt của ba mẹ rơi xuống vì con, đứa con hư hỏng này... Xin ba mẹ cầu nguyện cho con và đừng lo lắng cho con nữa vì con có thể tự nuôi lấy mình và con của con sau khi con sinh nó... Một lần nữa con quỳ gối kính xin ba mẹ thứ lỗi và cho con được chào đi. Con sẽ trở về thăm ba mẹ vào một ngày khi mọi chuyện đã qua đi...”.

Sau khi đọc lá thư của con, ba mẹ của Thư đã không cầm được nước mắt vì thương con đã phải ra đi trong đêm lạnh, một mình bơ vơ biết sẽ về đâu? Ai sẽ cưu mang con mình trong hoàn cảnh đó. Càng nghĩ càng thấy xót xa cho con. Và rồi ba mẹ của Thư đã điện thoại cho Hải, nhờ Hải tìm Thư về vì nghĩ rằng chỉ có Hải mới có thể tìm Thư vào lúc này mà thôi. Sau khi biết tin Hải đã vội vàng đến nhà của Thư xem thế nào. Anh cố liên lạc với những chiếc xe sẽ đi Sàigòn vào tối nay. Anh đứng một mình trên con đường quốc lộ và cứ gọi hết số điện thoại của xe này qua xe khác, mong tìm được Thư. Anh nhờ các bạn bè gọi và tìm kiếm Thư giúp anh.

Cuối cùng anh cũng biết được Thư đang ngồi trên một chiếc xe trong huyện sẽ xuất bến vào lúc 21h tối hôm đó. Anh đã vội chạy đến và đưa Thư xuống. Anh đưa Thư đến một quan cà phê để Thư nghỉ ngơi và cùng Thư dàn xếp. Anh nói với Thư: Em đừng lo lắng, em đừng suy nghĩ gì. Anh biết anh không phải là ba của đứa bé, và em cũng không muốn anh phải có trách nhiệm gì với đứa bé. Nhưng tình yêu anh dành cho em là một tình yêu thật lòng. Anh sẽ cùng em nuôi đứa bé và xem nó như là con của hai ta. Anh không muốn để em phải bơ vơ một mình, đứa con em sinh ra mà không có ba... Anh đã ở đó suốt đêm với Thư, ngồi bên cạnh Thư khi Thư đau khổ, cùng đường. Ngày hôm sau, anh không chần chừ và suy nghĩ, anh đến gặp ba mẹ của Thư và xin được cưới Thư. Anh nói: Anh xin đón nhận Thư và nuôi đứa bé như con ruột của mình. Anh cũng xin mọi người trong gia đình của Thư giữ bí mật điều này. Nếu gia đình anh có hỏi thì cứ nói đó là con của anh với Thư. Thế là anh bỗng trở nên tội nhân và mang tiếng đứa con hư hỏng. Tình yêu đã vượt qua những giới hạn của lý trí con người. Tấm lòng của anh thật cao cả, anh không bỏ rơi Thư lúc mà Thư đang gặp đau khổ và bế tắc trong cuộc đời. Tấm lòng của anh nhân hậu và giàu tình thương. Anh đã đến đúng lúc khi Thư đang rất cần một chỗ dựa, anh đã mở lối thoát cho Thư khi con đường dường như đã tận cùng và tối mịt. Còn Thư, tuổi xuân của môt người con gái đã trải qua nhiều buồn vui, cay đắng của cuộc sống. Cuộc sống xa hoa của chốn thị thành đã nhẫn tâm cướp đi tương lai và sự nghiệp của Thư. Đàng sau những chốn phồn vinh xa hoa đó là cả một dãy núi cạm bẫy của những kẻ tìm cách hủy hoại cuộc đời của con người. Hãy cẩn thận và tránh xa nó hỡi những ai đang lạc bước vào đó.

Ngày cưới của Thư và Hải cuối cùng cũng đã đến. Ly rượu hồng đã kết duyên mối tình ấy qua thời gian 8 năm. Mối tình đó đã được đan dệt bởi thời gian, bởi duyên số, trong đó có cả buồn vui, hy sinh, cay đắng và nước mắt. Tình yêu đã phủ lấp mọi khoảng cách. Bây giờ anh đã có chốn dừng chân, chị đã có nơi nương tựa. Hạnh phúc nhé những trái tim đau khổ và quảng đại.

Bài dự thi Mã số: 15-096

GIẢI VIẾT VĂN ĐƯỜNG TRƯỜNG 2015, Bản Tin 08